
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
(23/03/10)
(19/03/10)
(16/03/10)
Tản mạn về tình yêu
00:10:19 23/03/10 (23/03/2010)

Hôm nay có một chút thời gian, dạo qua các bài viết của các bạn xem có gì mới không, bất chợt dừng lại ở bài viết của một cô bạn cùng học đại học. Thông thường theo thói quen, sẽ đọc lướt qua thôi nhưng lần này lại dừng lại rất lâu và lại suy nghĩ.Cô ấy đã viết
Đôi điều suy nghĩ về tình yêu muôn thuở
Lại một người nữa nói muốn tìm hiểu mình nếu hợp thì tiến tới.
Thật lòng mình không còn tin tưởng vào tình yêu khác giới nữa, có chăng đó chỉ là người ta chấp nhận nhau để ở bên nhau thôi, hạnh phúc hay không cũng chỉ người trong cuộc mới biết được, người ta nói "có ở trong chăn mới biết chăn có rận" mà.
Không biết trên thế gian này có bao nhiêu người đến với nhau bằng tình yêu chân thật không toán tính nhỉ. Có thể sẽ khó thống kê hết được vì khi yêu có bao nhiêu người dám nói hết suy nghĩ của mình đâu.
Có bao giờ bạn đã yêu một ai đó thật lòng nhưng lại phải sống bên cạnh một người khác chưa? Sao người ta cứ phải kiếm tìm nhau và phải chấp nhận một nửa có thể sẽ không phải là của mình nhỉ?
Sao ta phải luôn cố gắng nhìn mọi việc một cách hoàn chỉnh mà chỉ xem bản thân mình là một nửa không hoàn chỉnh nhỉ? Sao ta không thể xem cá nhân mình là một thực thể hoàn chỉnh để khỏi phải tìm kiếm nửa khiếm khuyết còn lại? Nếu được như thế ta đâu phải mất công kiếm tìm và đâu cần phải suy nghĩ toan tính nửa đó phải mang lại cho ta điều gì, có chăng đó chỉ là hạnh phúc cộng thêm trong cuộc sống khi người ấy đến bên ta.
Nếu trong cuộc sống này mọi việc xảy ra đều như ta mong muốn thì có lẽ xã hội này không phải xã hội của loài người nữa rồi vì con người vốn được xem là động vật cao cấp biết suy nghĩ mà và hiển nhiên ai cũng muốn cho mình được hạnh phúc, còn hạnh phúc đó cũng tùy theo nhìn nhận chủ quan của mỗi cá nhân mà thôi."
Đến đây thì cô bạn dừng không viết nữa. Riêng đối với tôi, tôi nghĩ không biết bạn mình phải mất bao nhiêu mới có thể chấp nhận tình yêu và tin tưởng vào tình yêu khác giới. Chuyện xảy ra đúng ngày đầu năm mà chẳng hề mong đợi. Người ta nói bước đầu có xuôi thì đuôi mới lọt, thế mà sao mình bi vấp nhỉ,té cái rầm, lọt lại nguyên cả thân mình.Thế là trải qua đủ giai đoạn hỉ, nộ, ái, ố của 1 kiếp người, không thể tin và cuối cùng đành chấp nhận đó là sự thật. Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi lại mâu thuẫn, bắt buộc phải chấp nhận một điều mà ngay cả đến bây giờ chính bản thân mình chưa tìm được câu trả lời thỏa đáng tại sao chuyện ấy rớt xuống đầu mình, rồi cứ ngơ ngác tự hỏi sao có biết bao nhiêu người cùng tuổi,rồi cùng tháng và ngay cả cùng ngày, cùng tên, thế mà nói nôm na như nhỏ bạn nói: bị sao quả tạ đè dẹp lép như con tép. Nó rơi trúng mình.
Dĩ nhiên tôi vẫn tin vào tình yêu khác giới, nhưng bây giờ thì tôi lại e sợ, sợ cảm giác phải đi cùng ai đó và tìm hiểu lại từ đầu nào là sở thích, sở ghét , sở trường, sở đoản,...v.v... Chỉ nghĩ đến cảnh ngồi nghe 1 câu đại loại như là: " Anh yêu hoà bình và ghét sự phản bội" là hãi , chắc sẽ lăn đùng ra ngất mất.
Thế nên, điều tôi sợ là gì, chẳng phải là thời gian, là tuổi tác, là cô đơn và khi phụ nữ già đi họ sẽ cay nghiệt hơn và có nhiều bệnh tật hơn. Những thứ đó không phải là cái quan trọng nhất, mà cái chính tôi chỉ muốn đi tìm được câu trả cho bản than mình là tôi cần thời gian bao lâu để hàn gắn lại vết thương, để có thể tiếp tục tin vào tình yêu và tin tưởng nó. Có chăng, là tạm thời cứ để nó sâu tận một góc khuất nào đó trong trái tim và đôi lúc để trái tim mình đau lên khi nghĩ về nó.
Cũng muốn viết gửi lại cho cô bạn ấy mấy câu rằng bạn đã đã làm hết sức, đã sống hết mình, đã thật sự có những lúc cảm nhận cuộc sống, cũng đã từng chờ đợi, bền bỉ để tạo nên những điều kỳ diệu, cũng đã từng hy vọng và không từ bỏ, cũng đã từng gói cẩn thận những điều tốt đẹp nhất với danh nghĩa tình yêu trong một hộp quà thật đẹp và trân trọng trao cho người bạn mến. Vậy nên bạn đừng bao giờ hối tiếc những gì bạn đã có trong quá khứ, nó cũng là một phần cuộc đời của mỗi con người. Thế nhưng ngẫm lại mình cũng chẳng đủ can đảm để nói với cô bạn ấy.
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (1) - XEM: (1448)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.















cứ để lòng thanh thản
cứ để lòng bình yên
đừng khuấy hoài niệm cũ
để một ngày nắng ấm sẽ xuyên mây
...