Đăng nhập
Click hoặc nhấn phím Esc để thoát
Sai tên đăng nhập hoặc mật khẩu

Nhập thông tin để kết nối tài khoản 1280
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn chưa có tài khoản trên 1280, vui lòng nhập thông tin bên dưới để hoàn tất quá trình đăng ký
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Entry gần đây
(11/07/10)
(11/07/10)
(25/02/10)
(07/02/10)
soseono
offline
70 điểm danh tiếng
Khi nào thì phép cộng của những nõi đau cho kết quả là hạnh phúc?
Blog
Con biết tìm lại hạnh phúc gia đình ở đâu?
07:42:33 11/07/10 (11/07/2010)

Bố à, vậy là ngày 1 tháng 5 nữa lại đến. 3 năm đã trôi qua rồi bố nhỉ? Hạnh phúc gia đình vỡ tan cũng 3 năm rồi! Con vẫn không quên được 18 giờ 55 phút, ngày 1 tháng 5 năm 2007, kể từ giờ phút đó trở đi, con hiểu rằng hạnh phúc gia đình mình không còn nữa.
Bố à, trong 3 năm qua, con đã chứng kiến rất nhiều sự thay đổi của bố. Bố không còn là người bố trước đây của con. Thay vào đó là những ngày tháng con nhìn thấy bố say xỉn, về đến nhà là mắng chửi tụi con. Ngày tháng đó con vô cùng sợ hãi, sợ hãi làm chân tay con tê lạnh, sợ hãi làm con khóc từng đêm đến nỗi thiếp đi trong giấc ngủ lúc nào không hay. Và, những ngày tháng sau đó, con liên tục chấp nhận những sự thật ngay trước mắt con. Con không chấp nhận cũng không được, vì con không biết làm sao khi vô tình nhìn thấy bao cao su trong túi áo bố... Bố à, lúc đó con mới 16 tuổi, bố có biết con đã ngỡ ngàng đến thế nào không?
Bố à, bố biết không, từ sau ngày 1 tháng 5 đó, cách bố cư xử với con cũng khác đi. Những thứ bố mua cho con như điện thoại, xe đạp... thì tất cả đều lần lượt trở về với bố. Cũng đúng thôi bố ạ, vật về chủ nhân mà bố. Bố mua thì là của bố, con không trách gì, con cũng tự nói với mình "của mình thì không ai lấy đi được, không phải là của mình có cố giữ cũng không giữ được". Nhưng thật sự con rất buồn, rất buồn bố à!
Bố còn nhớ, có một chuyện xảy ra cách đây 4 năm không? Khi ấy, con rất muốn học nghề may, nhưng không có điều kiện, Bác Sáu muốn cho con tiền để học. Nhưng sau đó đột nhiên Bác Sáu thay đổi ý định, con không biết do đâu. Rồi có 1 ngày, Bác Sáu nói với con rằng: ''Cha mày khoe với tao có vợ bé. Có vợ bé thì có gì hay mà đi rêu rao khắp nơi. Mày thử nghĩ đi, nhà không có gì đáng giá mà còn đèo bồng vợ lớn vợ nhỏ. Thôi, nếu như cha mày nghĩ dư dả để cho vợ bé thì để cha mày lo cho mày đi''. Bố có biết, con bị dội nguyên 1 gáo nước lạnh vào mặt không? Bố có biết con hy vọng học được nghề để đi làm đến thế nào không? Chắc bố không biết đâu.
Bố đã thay đổi, không còn là người bố lo lắng cho con nữa. Con đã chờ, chờ đợi bố trở lại là bố của con ngày trước. Vậy mà gần 3 năm nay, sự chờ đợi của con là vô vọng. Khi chiếc đồng hồ bố mua cho con ngày nào đột nhiên dừng lại, không chạy nữa thì cũng là lúc con nhận ra rất nhiều điều, đó là món đồ bố mua mà con giữ, những thứ khác con đã trả lại bố hết rồi. Con nhận ra gần 3 năm qua con đã mệt mỏi, và con đã bắt bản thân mình dừng lại không chờ, không đợi nữa, con xin lỗi, vì con không muốn bản thân con mệt mỏi thêm nữa, và cũng là không muốn trái tim con bị thương nữa.
Bố biết không, khi biết bố đã tiêu hết số tiền bồi thường giải tỏa nhà của mình, khiến cho anh em tụi con phải đối mặt với cuộc sống không nhà. Cũng từ chỗ đó mà tình cảm giữa con và anh hai có khoảng cách. Anh hai cho rằng con ích kỷ, không biết ngăn cản bố để bây giờ ảnh phải bỏ đi ý nghĩa lấy vợ để lo cho gia đình. Bố à, bố đã làm gì vậy? Bố qua mặt con, nói thế này thế khác để lấy tiền ăn nhậu, chơi số đề. Con tự dằng dặc bản thân con suốt thời gian qua, tại sao con ngu ngốc tin bố đến vậy? Nhưng rồi một ngày kia con tình cờ hiểu rằng, thì ra suốt thời gian đó chính con đang tự cầm dao đâm vào trái tim con, chính con tự làm mình bị tổn thương. Rồi con hiểu được rằng, nếu lúc đó con biết mọi chuyện bố làm, rồi con ngăn cản bố thì bố có nghe con không? lâu nay bố luôn là người tự mình làm mọi việc có nghe ai bao giờ đâu, nếu con ngăn cản chưa chắc bố đã nghe con. Âu cũng là do số trời đã định, không thể thay đổi nữa rồi. Con cũng học cách tha thứ cho chính mình, vì con đã hiểu: chỉ có tha thứ cho chính mình thì con mới bớt đi những đêm không ngủ, bớt đi những giọt nước mắt, bớt đi những vết thương lòng và vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.
Giờ đây, gánh nặng đang đè trên vai con, cái trách nhiệm làm việc để có tiền mua nhà đang ở trên vai con. Đôi lúc con cũng tự hỏi mình, đến bao giờ con mới mua được nhà? rồi lúc đó tuổi xuân của con có còn để tìm cho mình 1 bờ vai để nương tựa không? Chắc là không đâu bố ạ, vì con hiểu không phải ngày một, ngày hai mà có thể mua được nhà. Chỉ con mới hiểu rằng: con phải vứt bỏ hạnh phúc của mình, con phải bỏ đi tất cả những gì con từng mơ ước mà bước đi trên một con đường chông gai trước mặt con. Có nhiều lúc con cũng muốn buông xuôi, nhưng nếu con làm vậy thì con là một đứa ích kỷ, biết sống cho mình, không biết người khác.
''Đời cha ăn mặn đời con khát nước'' con chắc bố từng nghe câu nói này. Con mong mọi khó khăn, vất vả hãy để con chịu, đừng để bé út phải chịu bố ạ, nó còn nhỏ lắm! Con mãi mãi chỉ là 1 đứa im lặng chấp nhận, chịu đựng, chưa nói với bố câu nào. Con mong trên đời này có những người bố thương yêu, lo lắng cho con mình để bớt đi những hoàn cảnh giống con, và cũng là bớt đi những giọt nước mắt.
Cầu mong bố bình yên vượt mọi dông bão trong nữa quãng đời còn lại.
Con gái của bố!
| Bookmark: |
|
Thích ·
thích bài viết này.
Bình luận (0) - XEM: (158)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
Bình luận
Có 0 lời bình
Tản mạn
Bài viết liên quan
© Copyright 2009 1280.com, All right reserved
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
Đặt 1280.com làm trang chủ | Điều khoản sử dụng















