
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
(11/07/10)
(11/07/10)
(25/02/10)
(07/02/10)
Nỗi lòng của con
21:47:47 25/02/10 (25/02/2010)
Bài viết này đã được đăng lên mục Cửa sổ Blog! - Vnexpress.net

Mẹ còn nhớ không? Cách đây khoảng 1 năm, lúc đó con bị Sốt phát ban cả 1 tuần, khắp người ra ban đỏ, rất ngứa, rất mệt. Con nhờ mẹ mua thuốc giúp con. Mẹ còn nhớ lúc đó mẹ nói câu gì không? ''mày không biết tự đi mua hả?'', khi nghe câu đó con giật mình. Nhưng lúc đó con không nghĩ gì. Bây giờ, những ngày qua nhìn thấy mẹ chăm sóc anh hai thì con đã biết trong lòng mẹ con như thế nào.
Không sao đâu mẹ à. Con không ghanh tị, không trách, không giận mẹ đâu. Con chỉ tự hỏi bản thân mình: tại sao lại như thế? Phải chăng tạo hóa đã bắt con phải chịu như thế? Có lẽ kiếp trước con là một người cha, người mẹ không lo lắng cho con cái, để con cái phải chịu khổ. Và rồi kiếp này, tạo hóa bắt con làm con cái để biết được cảnh cha mẹ không lo lắng, không quan tâm là thế nào. Con cũng muốn biết tại sao mẹ lại làm vậy với con. Con không cần mẹ phải trả lời con câu hỏi đó. Rồi đây, khi con bước trên con đường đời đầy chông gai và thử thách, sẽ có lúc con vấp ngã. Nếu con vấp ngã mà đứng dậy một mình thì lúc đó sẽ là câu trả lời hợp lý nhất. Có thể con nói những điều này là sai, nhưng con muốn thời gian sẽ chứng minh cho con biết. Thời gian sẽ cho con câu trả lời hoàn chỉnh và đầy đủ nhất mà con cần.
Nhưng, từ lâu con đã quen rồi, những việc này hầu như đã là cuộc sống của con. Rảo rác tìm cách chữa trị mới cho bệnh của con, hỏi thăm bác sĩ, đi mua từng hộp thuốc vào những ngày nắng chói chang, nếu không có thì tìm hết hiệu thuốc này đến hiệu thuốc khác, cũng chỉ mình con thôi mẹ à.
Mẹ à, con tuy còn ít tuổi, nhưng con đã đánh mất và đổi lại với cuộc đời này rất nhiều. Con đánh mất tình bạn, khi người ta chê con nghèo, làm bạn với họ không phù hợp. Đổi lại con biết được một điều: sự phân biệt giàu nghèo. Mẹ có biết rằng sau lần đó con rất buồn và thậm chí là con đã khóc. Con biết hoàn cảnh mình thế nào. Con rất muốn nói chuyện với mẹ nhưng con không làm được, vì con không biết phải bắt đầu câu chuyện từ đâu và phải nói thế nào. Con và bố mất tình cha con vì bố nghĩ con là một kẻ tham tiền. Đổi lại con biết được: trong mắt bố con là người thế nào. Đó là việc con nhớ mãi và là một vết thương không bao giờ xóa nhòa, càng không thể xóa đi. Con đã chịu rất nhiều lời từ miệng lưỡi thế gian, nhưng rồi con học câu ''quên được tiếng đời dị nghị sẽ làm tâm hồn được thảnh thơi'' mà bỏ qua hết mọi chuyện, đôi khi quên đi sự đời lắm trắc trở mà sống tốt hơn. Cho dù người khác nói gì về con thì con vẫn tôn trọng người đó.
Con là phận gái, khi có chuyện gì làm sao tránh khỏi được nước mắt. Có đêm suy nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác, có đêm không ngủ, nỗi buồn, nước mắt, vết thương là những gì trong cuộc sống của con suốt mấy năm qua, nhưng mẹ có biết được không. Hình như là không mẹ à, vì chỉ có con là biết rõ nhất, con hiểu bản thân mình hơn người khác hiểu con. Bao nhiêu nước mắt là bấy nhiêu vết thương. Cho dù con có khóc hết nước mắt, thì con vẫn gạt bỏ nó mà gượng dậy. Cho dù con có mang bao nhiêu vết thương, thì con vẫn tin thời gian sẽ xóa nhòa nó. Con rất muốn ngủ một giấc thật dài, thật sâu và không nghĩ ngợi gì, để sáng hôm sau thức dậy là một cuộc sống mới. Nhưng ngần ấy năm con không làm được.
Là phụ nữ chắc mẹ hiểu ''niềm vui lớn nhất của người phụ nữ là có một tổ ấm hạnh phúc và hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ là được làm mẹ''. Vậy gia đình mình có hạnh phúc không? Gia đình là điểm tựa của người con gái. Vậy con xin hỏi mẹ ''sau này con phải xây dựng cho mình một tổ ấm thế nào, khi mà vết xe đổ nằm ngay trước mắt con?''. Từ lâu rồi con không dám nghĩ đến mẹ à. Có lúc nghĩ đến hai chữ ''tình yêu'', thì chợt nhớ gia đình mình là con không nghĩ nữa. Con sợ sẽ có thêm một đời người nữa phải chịu khổ nếu con giẵm phải vết xe đổ đó, mình con chịu là đủ rồi. Những ngày tháng mà mỗi lần thấy bố say rượu về là con mang hết những con dao trong bếp đi giấu. Con sợ sẽ có người bị thương hoặc là vĩnh viễn ra đi, người còn lại sẽ phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, mà càng không muốn người đó là đấng sinh thành của mình. Những ngày mà con đã phải quỳ xuống van xin bố mẹ hãy bỏ qua hết mọi chuyện làm lại từ đầu. Những ngày tháng sống trong cảnh buổi tối nghe tiếng cãi nhau của bố mẹ đã làm con quá mệt mỏi rồi. Đó đều là những cơn ác mộng của con, nó đã thấm vào máu con từ lâu lắm rồi.Có một điều mà con không biết làm sao. Nếu tình cảm bố mẹ không còn gì quay lại, phải ly dị thì con sẽ không biết viết hết chữ Hiếu thế nào cho vẹn toàn cả hai bên.
Đời có câu ''sự thành công của con cái là thước đo chuẩn xác nhất năng lực của người cha người mẹ''. Theo con nghĩ, những gì con có được ngày hôm nay đã nói lên tất cả về bố mẹ. Bởi con là một minh chứng quá rõ ràng. Mẹ có biết là không ai muốn mình vào đời với hai bàn tay trắng, không ai muốn bước đi trên con đường đời đầy chông gai và gập ghềnh. Con cũng vậy, con rất muốn mình bắt đầu bằng con số 1, số 2, chứ không phải là số 0 như bây giờ. Con đã từng mơ ước, từng cố gắng với mong muốn ước mơ mình thành hiện thực. Nhưng cuộc đời này bắt con phải từ bỏ nó. Mẹ biết không, thời gian vừa rồi con tình cờ đọc được thông báo tuyển sinh vào bộ môn Y học cổ truyền. Lúc đó, con chợt thắt lòng lại, rồi buồn cười. Con tự hỏi: tại sao từ bỏ rồi mà vẫn còn như thế? Có lẽ niềm đam mê nó từ nhỏ khiến con như thế. Không ai muốn bỏ ước mơ của mình đâu mẹ à!
Con đã đánh mất chính mình sau bao lần sóng gió rồi mẹ à. Con bây giờ không còn là cô gái hồn nhiên như ngày trước nữa. Sau cơn bão là một ngôi nhà mới được xây lên. Sau bao nhiêu nỗi buồn và nước mắt giờ đây con không biết mình là người thế nào nữa. Suy nghĩ già hơn tuổi, cách nói chuyện chính chắn hơn tuổi, đó là những lời các anh, các chị và chú bác nhận xét về con. Có lẽ sau quá nhiều chuyện xảy ra con đã cứng cỏi và trưởng thành hơn. Và con của ngày trước đã không còn nữa. Có đôi lúc con tự mắng bản thân mình tại sao mất đi niềm tin. Con tự mắng bản thân mình cũng là muốn con phải chấp nhận, phải đối mặt, phải cứng cỏi lên, không được mềm yếu.
Bây giờ, con chọn cho mình cách sống là cho. Con cảm thấy vui hơn khi giúp được ai đó kém may mắn hơn mình. Con chọn cho mình cách sống đơn giản, trải qua bao nhiêu chuyện con quá mệt mỏi rồi, giờ đây con chỉ muốn mình yên tĩnh mà thôi.
Mẹ à, đêm nay con lại khó ngủ rồi. Nhưng một đêm đâu là gì so với trước đây. Đêm nay con dường như viết blog hơi dài, vì những điều con nói còn nhiều lắm. Con mong là sáng mai thức dậy con sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Con đã viết ra những gì trong lòng, có lẽ sẽ làm con thoải mái hơn.
Con gái bất hiếu cầu mong mẹ luôn được bình an vượt qua giông bão của cuộc đời.
Chúc mẹ ngủ ngon!
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (8) - XEM: (4635)
Điểm đánh giá: (5.00) - Tổng số: (1) - Tổng điểm: (5)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
"Cuộc đời biết thế nhưng tôi vẫn cười, hạnh phúc dẫu chỉ có trong mơ Vì đã sống trong đời trái tim của những giọt sương."
"HÃY LÀ CHÍNH MÌNH " là điều luôn nói trong tim tôi .
chào bạn nha !
Hãy cùng chúng tôi chia sẻ kiến thức của chính mình
Thêm bài viết của bạn vào Nhóm Blog trong lúc viết bài mới hoặc chỉnh sửa rồi chọn Nhóm Blog bạn thấy phù hợp.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.














Hãy tin còn những điều tốt đẹp, nó sẽ giúp bạn có niềm tin.
Hãy làm nhiều việc có ý nghĩa, nó sẽ tạo nghị lực cho bạn.
..............Cố gắng lên nhé, có rất nhiều bạn tốt đang mong bạn vượt qua!