
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nữ - 26 Tuổi
Sinh nhật:
24/9/1985
Hải Phòng - Viet Nam
(24/09/11)
(22/08/11)
(23/06/11)
(18/03/11)
(13/01/11)
(26/12/10)
(11/12/10)
(07/11/10)


Đi qua bóng tối
03:24:00 16/03/10 (16/03/2010)

Chiều nay đang làm việc tự nhiên nó lên cơn đau tim, đau lắm, lồng ngực như bị bóp nghẹt còn quả tim nó thì phập phồng cố đập những nhịp đập yếu ớt. Suốt cả buổi chiều, giờ là gần 5 tiếng rồi mà cơn đau vẫn chưa hết, nó hoang mang lắm, trước đây thỉnh thoảng nó cũng bị nhói đau nhưng chưa bao giờ đau lâu và đau dữ dội thế này. Nó vẫn cố gắng làm để hoàn thành công việc, nó không dám kêu đau dù cho vầng trán lấm tấm mồ hôi, nó không muốn mọi người cho rằng nó yếu đuối, bệnh tật, nó cũng không muốn tin rằng nó bị bệnh. Nó sợ đau lắm, nó sợ phải đi bác sĩ, nó sợ bị khám, nó sợ bị uống thuốc, nó sợ bị tiêm, nó sợ…nó sợ tất cả những gì là bệnh tật, nó không dám đối diện với chính mình cũng như không dám tin rằng nó bị bệnh. Nó sợ phải nhìn thấy ánh mắt của bố nó, nó sợ vẻ mặt lo lắng của mẹ nó nếu như nó bị bệnh hay bất cứ điều không hay gì xảy đến với nó. Chả vậy mà ngay từ ngày còn đi học trong khi chị em của nó bố mẹ luôn lo lắng quan tâm từng chút một, còn nó thì cố gắng không để bố mẹ lo lắng đến kết quả học tập của nó, vì thế suốt 12 năm học nó luôn là niềm tự hào của bố mẹ nó trước các đồng nghiệp trong cơ quan bố. Cái cảm giác cứ hết năm học lại háo hức chờ giấy khen để mang về khoe bố mẹ, rồi bố mang đến cơ quan để cơ quan tặng thưởng cho con em cán bộ nhân viên có thành tích học tập tốt sao mà nó thấy phấn khởi háo hức trong lòng. Ngày đó nhà nó nghèo lắm, mẹ ở nhà trồng trọt quanh năm bám vào 3 sào ruộng, bố làm cơ quan nhà nước lương ba cọc ba đồng, chỉ có 1.200.000đ/tháng, cả nhà 7 miệng ăn chỉ trông vào từng đó nguồn thu nhập, nuôi 4 chị em ăn học. Hết cấp 3 nó không dám thi vào đại học, ước mơ ngày đó của nó là làm 1 nhà báo, là Phân viện báo chí và tuyên truyền, nhưng nó đành gác ước mơ đó lại, nó không chịu nổi cảm giác để bố mẹ lăn lộn kiếm tiền lo cho nó ăn học, vì học ĐH mất nhiều tiền lắm. Gạt qua sự nuối tiếc, nó chỉ học kế toán tại 1 trường Trung cấp ở chính thành phố nó sống – 1 cái nghề mà nó ghét nhất trong tất cả các nghề. Nó định năm sau tình hình tài chính có khá hơn thì nó sẽ thi lại đại học để theo đuổi ước mơ của nó, nếu không nó sẽ tiếp tục học ở đây sau này ra trường đi làm có tiền nó sẽ học tiếp. Nhưng ước mơ mãi chỉ là ước mơ, nó luôn mang trong mình cảm giác thương bố mẹ khi cuối tuần về nhà lại xin 50.000đ để chi tiêu cho 6 ngày ở trường. Có những hôm nhà hết tiền, bố chưa có lương, lại sang nhà hàng xóm vay 50.000đ để đưa cho nó đi sang trường, cầm tiền từ tay bố mà nó không dám nhìn vào mắt bố, nó cố gắng đạp những vòng xe 1 cách mệt nhóc trên quãng đường hơn 30km để sang trường mà lòng bao day dứt
Ngày 20 tuổi, nó ra trường cũng là lúc mối tình đầu của nó bỏ nó ra đi, đi rất xa, đi lên thiên đường, giải thoát cho 1 kiếp người, nó đau buồn nhưng vẫn cố gắng đứng vững. Nó nhanh chóng tìm được việc làm tại 1 công ty kinh doanh xe máy nhập khẩu – kế toán thuế. Chiếc xe đạp gắn bó với nó từ ngày cấp 3 đến khi học trung cấp, giờ lại tiếp tục theo nó ngày ngày vượt quãng đường cả đi và về hơn 20km để đi làm. Nó từ chối sự giúp đỡ của bố mẹ khi bố mẹ có ý định mua cho nó 1 chiếc xe máy để đi làm, bởi vì nó biết nếu mua xe bố mẹ cũng sẽ phải vay mượn 1 chút, rồi mua xe hết thì lấy tiền đâu mà lo cuộc sống hàng ngày, lo cho 2 em nó đi học, trong khi nó có sức khỏe, nó chỉ cần chịu khó đạp xe, 1 ngày bỏ ra 2 tiếng đạp xe có sao đâu. Nhưng nó cũng xin bố mẹ mua cho nó 1 chiếc máy vi tính, no muốn kiếm tiền, nó có thể làm thêm ở nhà để phụ giúp bố mẹ. Đó là lần cuối cùng nó mở miệng xin tiền bố mẹ.
Ngày nó 23 tuổi, lúc này nó đã trở thành kế toán trưởng của công ty sau khi nó gỡ cho công ty qua 1 vụ án kinh tế. Tuy nó chỉ tốt nghiệp 1 trường Trung cấp nhưng nó khá tự tin vào năng lực và bản lĩnh của nó. Bố mẹ không biết những việc nó làm, dù trong đầu rất nhiều lo lắng, tính toán, đối sách cho công việc, t hậm chí cả những lần đến cơ quan công an kinh tế để giải trình
nhưng khi trở về nhà, trở về bữa cơm gia đình, nó vẫn là 1 đứa con ngoan hiền, có phần ít nói nhưng cũng có khi lại tếu táo pha trò cho cả nhà cười. Một cơ hội mới lại mở ra trước mặt nó khi bố muốn xin cho nó vào làm kế toán tại cơ quan bố, nó vui lắm, nó đã trông chờ cơ hội này từ lâu lắm rồi, nhưng niềm vui vụt tan biến khi nó ý thức được rằng còn em trai nó sắp học xong, nó muốn em trai nó vào đó để ổn định, em nó vốn không mạnh mẽ, cứng rắn như nó, nó sợ em trai nó phải bươn trải trên dòng đời đầy dãy những khó khăn. Nó vẫn tiếp tục làm ở công ty cũ và tự tin đón nhận 1 tình yêu mới sau gần 3 năm quên đi hình bóng người đã khuất. Nhưng lúc này nó mới hiểu ra rằng, “cái nết đánh chết cái đẹp, tốt gỗ hơn tốt nước sơn” không thể đúng trong mọi trường hợp, muốn đi sâu vào bên trong cũng phải đi qua cái vỏ bên ngoài, cái vỏ ngoài không bắt mắt thì làm sao có thể níu giữ chân người để mong người ta nhìn thấy cái vẻ bên trong. Bố của người yêu nó không chấp nhận cho nó yêu anh, bởi nó không xứng với anh về trình độ, học vấn và địa vị xã hội. Anh – tốt nghiệp ĐH, 1 đảng viên, phó phòng kĩ thuật trong 1 tổng công ty nhà nước, vậy thì làm sao nó tương xứng với anh, nó có phấn đấu cả đời cũng không có được cái danh đó cho dù thu nhập của nó hiện tại ngang bằng anh. Chả vậy mà ông không tiếc lời xúc phạm nó, lúc thì ông nói bóng gió, lúc thì ông nói xấu sau lưng, lúc thì ông mượn rượu để chửi ngay trước mặt nó. Nó – 1 con bé không sợ trời, không sợ đất, sống không để ai phải nói xấu mình và sẵn sàng đối mặt với tất cả để bảo vệ bản thân, vậy mà khi đối diện với ông nó chỉ biết im lặng. Đã bao lần nó rơi nước mắt, đã bao lần nó đối diện giữa sự sống và cái chết chỉ vì những câu nói của ông. Nếu không nghĩ đến bố mẹ nó thì nó đã rời xa thế giới này từ rất lâu rồi. Nó chưa bao giờ nói cho bố mẹ nó biết việc trên, ngay cả khi nó đối diện với cái chết trên đất khách quê người nó vẫn nghĩ đến bố mẹ nó. Lúc đó nó thèm được sống trong căn nhà của bố mẹ nó, nó thèm được ngủ trên chiếc giường êm ái của nó, bố mẹ nó lúc ấy vẫn nghĩ nó hạnh phúc lắm, có ai ngờ đâu con gái họ đang bị tổn thương tình cảm, lòng tự trọng nhiều đến vậy. Nhưng nó chưa bao giờ trách ông đã bạc bẽo với nó, vì nó hiểu lòng bố mẹ ai cũng mong cho con cái mình hạnh phúc sung sướng, nhưng ông lại chọn cách trà đạp lên nhân phẩm của người khác để hòng tìm hạnh phúc cho con trai mình. Nó cũng không trách anh nhu nhược đã không biết bảo vệ nó mà chỉ biết im lặng mặc cho nó đối chọi với bao song gió, vì nó hiểu, phận làm con không ai muốn bố mẹ phiền lòng. Cũng thời điểm này sau 1 vụ trộm cắp tài sản, nó mất hết những gì nó dành giụm được trong suốt 1 năm, kiện cáo, tố tụng khiến nó phải bỏ việc vì sự việc liên quan đến người nhà giám đốc, nó trở về 2 bàn tay trắng với công việc mới tại 1 công ty mới. Nó sút mất 6kg trong thời gian này.
Ngày nó chậm chạp bước những bước đi của tuổi 25 (...), bố mẹ nó luôn hỏi nó tháng mấy thì 2 đứa cưới, nó ngậm ngùi cay đắng nhưng vẫn phải cố mỉm cười bảo rằng cuối năm cưới. Mỗi lần bạn bè nó đến chơi mang theo cả con nhỏ, nhìn bố mẹ cười đùa với trẻ nhỏ nó hiểu bố mẹ nó mong có cháu bế lắm rồi, nó thấy gợn lên trong lòng 1 sự áy láy vì đã giấu bố mẹ, nó thấy có lỗi lắm. Cuối cùng ông cũng đồng ý cho 2 đứa cuối năm cưới, chờ đợi, nhưng nó không hy vọng, vì nó biết con người ông thế nào, vậy mà thành thật. Ông nội anh mất, ông viện cớ vào đó để hoãn lại, ông nói thêm rằng, nếu cưới phải lo đủ 1 trăm triệu để về xin việc ở gần nhà ông, vì “bố mẹ cháu sinh ra cháu thì phải có trách nhiệm lo cho cháu”. Thật nực cười chua xót, hóa ra nó đi mua chồng. 1 con bé không phụ thuộc vào bố mẹ, kể cả khi nó học tiếp ĐH cũng không ngửa tay xin bố mẹ 1 đồng, nó thà phải thi lại lần 2 khi không có tiền đóng học phí còn hơn là phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, vậy mà giờ nó phải ngửa tay xin bố mẹ tiền để mua chông. Sự đời quá chớ chêu. Đến lúc này là quá đủ, 3 năm cho 1 cuộc tình vô nghĩa. Nó từ bỏ không phải vì nó không có 100 triệu, bởi lúc này bố nó đã là 1 cổ đông trong công ty nhà nước cổ phần hóa, còn nó thì trừ 1 năm đi làm bị mất trắng ra thì 2 năm làm kế toán trưởng thừa đủ cho nó mua chồng. Nó từ bỏ vì lòng tự trọng, vì nhân cách của nó và bố mẹ nó.
Tình người thật bạc bẽo, lòng người thật đáng sợ, lấy tiền bạc làm thước đo nhân cách con người. Đáng thương thay thân phận của nó. Nó bị stress, nó chỉ còn biết co mình lại mà sống 1 cách yếu ớt, nó không còn biết ý nghĩa cuộc sống là gì.
Giờ đây, nó đã bước qua tuổi 25, nhưng chưa bao giờ tâm hồn nó lại thanh thản như lúc này, vì nó đã nhận được 1 câu nói rằng “sống là để trả nợ đời”. Ừh thì trả nợ, số kiếp đã định nên bất kỳ điều gì không hay xảy đến hãy cứ vui vẻ chấp nhận nó, kể cả điều đó tồi tệ thế nào, chỉ mong sao không gây thêm tội để sớm được siêu thoát.
Nó không còn đủ tự tin để yêu ai, nó tự ti với thân hình gầy yếu xấu xí của nó, nó xấu hổ với bằng cấp học vị thap kem của mình, nó đã không còn là 1 cô kế toán trưởng giỏi giang đầy bản lĩnh nữa. Nó đã trở về số 0.
Nó cũng không màng chuyện lấy chồng, cái khát khao được làm mẹ trong nó cũng đã bị dập tắt. Ước mơ duy nhất của nó lúc này là mong bố mẹ nó sức khỏe, mong gia đình của nó mãi hạnh phúc, và bước qua tuổi 30 nó sẽ nhận 1 đứa trẻ mồ côi để nuôi dưỡng. Nó tiếp nhận những điều đó 1 cách nhẹ nhàng, nó mong 1 lúc nào đó bố mẹ nó sẽ hiểu và chấp nhận quyết định đó của nó.

|
BÌNH CHỌN:
|
|
Tổng số Bình chọn: 0
|
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (11) - XEM: (3)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này


chuc chi som tim duoc hanh phuc ma minh mong muon



Hãy cùng chúng tôi chia sẻ kiến thức của chính mình
Thêm bài viết của bạn vào Nhóm Blog trong lúc viết bài mới hoặc chỉnh sửa rồi chọn Nhóm Blog bạn thấy phù hợp.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.












