
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nam - 27 Tuổi
Sinh nhật:
30/7/1984 - Viet Nam
(28/12/10)
(19/03/10)
(07/03/10)
(24/02/10)
(24/02/10)
(16/02/10)


Otenlo không anh
13:05:35 19/03/10 (19/03/2010)

Hiện tại….
Nó ngồi miên man trong một góc nhỏ, khuất sau những chậu phát tài xanh mướt. Đã gần 2 tháng rồi nó mới trở lại đây - otenlo café, điểm hẹn quen thuộc của anh và nó. Nhưng lần này thì chỉ có mình nó mà thôi. Nó thầm nhủ rằng có lẽ đây là lần cuối mình đến đây, rồi sẽ quên tất cả: khói thuốc, cà phê, guitar cổ điển…
Ngày đó….
Tuy học cùng trường, nhưng nếu không có cái buổi giao lưu trong câu lạc bộ guitar thì có thể nó chẳng bao giờ biết anh, thậm chí, nếu biết thì cũng không quan tâm. Anh là thành viên câu lạc bộ. Nó, một cây văn nghệ của trường là khách mời. Trong các buổi giao lưu gặp gỡ, nó luôn là tâm điểm chú ý của mọi người, nhất là các chàng trai. Nhưng lần này khác, ít nhất là riêng anh. Anh không thèm nhìn nó một lần, cứ chơi đàn và cứ lạnh lùng. Một chút tò mò pha lẫn tự ái, thế là quyết “tán” anh cho bỏ ghét.
Quen anh rồi, nó khám phá ra rất nhiều điều thú vị sau con người trầm lắng này. Anh học đàn từ bố. Bố anh cũng là nghệ sĩ ,chơi đàn cho các đám cưới ở quê. Ông là người thầy đầu tiên và có lẽ là duy nhất của anh. Bố anh đã mất cách đây 2 năm. Nhà anh chỉ còn mẹ và một đứa em. Tuy gia đình không khó khăn lắm nhưng anh vẫn tìm cách tự trang trải cho cuộc sống sinh viên của mình. Nghe anh kể, nó càng khâm phục anh và cái cục tự ái vì anh không thèm để ý nó cũng tan biến tự lúc nào.
Quen anh, nó dường như trở thành con người khác. Các thói quen của nó dần thay đổi. Trước đây, vào dịp cuối tuần, nó thường đi mua sắm với bạn bè, không píc-níc thì cũng ráp vài ba đứa lại bày trò phá phách. Vậy mà giờ đây, nó theo anh chui tọt vào một quán cà phê nào đó tĩnh lặng, đầy khói thuốc và nhấm nháp cà phê đắng nghét, thứ nước uống mà nó không hề thích. Anh trầm ngâm thả hồn vào điệu nhạc. Nó cũng không nói nhiều. Ít ai nghĩ nó là một con nhỏ sôi nổi nhất đám…Nó thừa biết tình yêu của anh và nó là đặc biệt, nếu không nói là hơi khác người. Nhưng nó chỉ cảm thấy hào hứng…
Lũ bạn nó, không biết vì thật tình hay do mất đi một “mối” chơi mà đe nó: “mày không nên cố bắt mình phải giống hắn, đến một lúc nào đó mày sẽ mỏi mệt…”
Nó chỉ cười pha lẫn một chút đắc ý, thách thức. Nó là vậy, và dẹp bỏ tất cả những thú vui, sở thích của nó để mỗi tuần, ít nhất là 3 ngày, ngồi với anh trong quán otenlo này…
5 tháng sau ngày đó…
Mối quan hệ của nó không bình thường.Bạn nó hình như đúng. Cảm giác tò mò đã hết, sự tự ái nơi anh vì không thèm để ý nó cũng không còn. Dù còn yêu nhưng cả hai đều cảm thấy nên dừng mối quan hệ này. Người cất lời trước cũng là nó, nhẹ nhàng, bay bổng, lạnh lùng như lần làm quen vậy. Không có sự nuối tiếc, mất mát, đau khổ. Anh chỉ nói với nó một câu:”Anh thật sự yêu em, cảm ơn em đã ghé thăm..”
2 ngày sau ngày đó nữa….
Nó gọi ngay cho con bạn thân để lên kế hoạch shopping và picnic trong tuần tới… nó lại bắt đầu với chính mình.
Và mãi sau này….
Có lẽ nó vẫn là chính mình thôi. Nhưng bất chợt một góc cà phê nào đó mà nó đi qua, nó luôn ngoái nhìn xem có ai quen trong đó không.
…
Uống nước chung mới đám bạn, nó buộc miệng kêu một cà phê đen. Đám bạn trố mắt ngạc nhiên: ”Mày khác rồi!”. Nó tự hỏi: “mình có khác không nhỉ…”
Blog tui, 19/03/10
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (12) - XEM: (4)
Điểm đánh giá: (4.71) - Tổng số: (6) - Tổng điểm: (33)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
Ôi .... ước gì điều ước của mình thành hiện thực :()
Bữa nào ghé qua thử xem ^^
Hãy cùng chúng tôi chia sẻ kiến thức của chính mình
Thêm bài viết của bạn vào Nhóm Blog trong lúc viết bài mới hoặc chỉnh sửa rồi chọn Nhóm Blog bạn thấy phù hợp.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.













