
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nữ - 2 Tuổi
Sinh nhật:
7/8/2009 - Viet Nam
(12/03/10)
(12/03/10)
Gửi anh
13:27:27 12/03/10 (12/03/2010)

Bắt đầu em lại viết cho anh. Hôm nay anh không alo e, không nhắn tin không chát kể từ ngày em nhắn cái tin ấy. Anh ơi! Em nhớ anh. Đêm qua ấy em lại mơ về anh. Phải làm sao khi em không thể quên được, nhưng em cũng không muốn để mình gục ngã 1 lần nữa.
Em đã tạo cho mình 1 vỏ bọc khá vững chắc, nhưng anh đã đến bên em và phá vỡ nó. Bây giờ vỏ bọc của em lại trở nên quá mong manh, đôi khi em phải như con nhím xù lông, mong sao không ai đụng tới em được nữa. Nhưng những lúc như vậy em lại chỉ cần anh thôi. Anh ơi, anh không hiểu điều ấy. Em đã bảo là anh không hiểu em mà. Tại sao mình không để cho nhau một lối thoát phải không anh? Anh đã buông em ra, đã đẩy em ngã vào vòng đời như thế đấy sau khi anh nắm được em. Nhưng em không dễ dàng ngả vào vòng tay người khác đâu anh ạ. Em vẫn mong 1 ngày anh thay đổi. Nhưng ngày đó lại ở vô tận phải không anh?
Anh đến với em đơn giản chỉ có vậy, nhưng em đến với anh lại không chỉ đơn giản như vậy. Anh chỉ cần đến em những lúc như thế thôi, chỉ để thỏa mãn cái bản năng của chính anh. Nhưng anh ơi, em không phải là đứa con gái dễ dàng đánh mất mình như thế.
Anh mặc sức hôn em, mặc sức mân mê cơ thể em, nhưng em biết anh muốn 1 điều hơn thế nữa. Nhưng với em đó lại là cái em sẽ giữ, sẽ giành tặng nó cho người mà em sẽ gọi là chồng. Em không cần biết ai sẽ là chồng của em, và em có yêu người đó hay không, nhưng cái đó vẫn sẽ là món quà em tặng chồng mình. Em yêu anh, em không phủ nhận điều đó, nhưng bây giờ em không muốn tiếp tục điều đó nữa. Lý trí thì là vậy nhưng lúc nào em cũng chỉ muốn gặp anh mà thôi.
Sau khi mình chia tay em đã đến bệnh viện (không phải để đi giải quyết hậu quả đâu nhé, vì em với anh chẳng có gì cả). Bác sỹ khám và nói rằng tim của em không khỏe. Vậy mà em phải để nó gồng mình lên để quên anh. Em bắt nó không được nhớ về anh, không được nhắc tên anh nữa. Nhưng điều này lại có vẻ không ổn 1 tí nào. Em vẫn yêu anh.
Yêu mà phải khổ thế sao? Từ khi yêu anh hình như em đã không còn là chính em nữa. Em phải đối mặt với nhiều thứ hơn, đối mặt ngày càng nhiều hơn với nỗi cô đơn - điều mà em vẫn phải làm khi chưa có người yêu. Thật nhục nhã khi anh hỏi em chuyện tình yêu thế nào. Vì anh thấy em đã quá dễ dãi với anh phải không anh? Em không phải là đứa con gái sẵn sàng làm thế với tất cả mọi thằng đàn ông. Em yêu và em cũng chỉ cần tình yêu từ phía đó thôi chứ không phải em yêu với một mục đích gì khác. Em biết anh chỉ muốn có được em rồi nhanh chóng anh cũng sẽ quên em. Nhưng anh có 1 cách mà trong tất cả những người đàn ông đã đi qua cuộc đời em không làm được đó là hạ gục được em. Nói như bạn em thì anh được bóc tem nhiều thứ của em, ngay cả từ cái đơn giản nhất là cái nắm tay, anh hiểu không. Vậy mà, anh lại không trân trọng điều đó, không trân trọng em. Vậy mà em vẫn yêu, người ta bảo yêu là mù quáng, bây giờ thì em mới hiểu.
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (0) - XEM: (119)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
Hãy cùng chúng tôi chia sẻ kiến thức của chính mình
Thêm bài viết của bạn vào Nhóm Blog trong lúc viết bài mới hoặc chỉnh sửa rồi chọn Nhóm Blog bạn thấy phù hợp.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.















