
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
- Viet Nam
(04/08/10)
(14/03/10)
(29/01/10)
(29/01/10)
(29/01/10)
(22/12/09)
Opening
16:20:30 04/08/10 (04/08/2010)
Opening
.jpg)
Đó là một câu chuyện từ nhiều năm về trước
Nó không có điểm bắt đầu
Nó có thể chưa từng diển ra để có thể kết thúc
Thanh gươm gãy cắm vào phiến đá
Những dòng chảy màu đỏ trong một bức tranh u ám…
Lửa đã tắt từ lâu
Kẻ chiến thắng đã chiến thắng
Kẻ thua cuộc lầm lũi trong bong đêm, như một cơn gió trôi qua trong trí nhớ mọi người.
Câu chuyện đã kết thúc và cũng bắt đầu từ ngày ấy
Nếu một lần nào đó nó hiện về trong quá khứ, người ấy chỉ có thể cúi đầu.
Cơn mưa xé nát bầu trời u ám, mặt trăng bị che phủ bởi màn đêm tĩnh mịch, gió chết lặng… chỉ có mùi máu và sự sợ hãi lan tỏa trong không trung
Sự sống lẽ ra đã biến mất…
“Crick”
Chiếc áo khoác xám bạc màu lê xuống mặt đất, trên đôi vai thô kệch của người đàn ông ấy.
Đôi chân lẽ ra không còn đứng vững, đôi mắt trùng xuống mệt mỏi như thể nếu nhắm lại, nó sẽ không bao giờ có thể mở ra trở lại.
Ông không còn ước mơ, cũng không còn hi vọng. Tất cả những gì huy hoàng bị tước đi TÀN BẠO, PHŨ PHÀNG.
Ông căm thù những kẻ đã tước đi của ông tất cả… Sự thù hận và dau đớn thể hiện rõ trên đôi mắt, nơi sự kiên định của ông không thể ngăn lại dòng nước mắt.
Nhưng…
-Chưa đến…. chưa đến lúc…
Máu ứ nghẹn lại trong cổ, trực trào ra bất cứ lúc nào,
Một vết cắt sâu chạy chéo ngực, máu đỏ đã thấm ướt vạt áo như thể nó nó vốn có màu đỏ ấy. Hình ảnh đã mờ trong cả đôi mắt lẫn trong dòng suy nghĩ…
Cơn mưa vẫn rơi nặng hạt, còn người đàn ông ấy có thể ngã gục xuống bất cứ lúc nào. Nhưng dù cơ thể ông không thể cố gắng hơn, ý chí của ông không đầu hàng.
-…. Ha….
Điều gì khiến ông có được nghị lực ấy?
Ông ta lẽ ra đã ngã xuống, cơ thể ông đã không còn hoạt động. Những gì níu kéo ông lại với thể giới này có lẽ chỉ là sinh linh bé nhỏ trển đôi tay ông.
-…
Vật nhỏ ấy khẽ khàng chuyển động, nó dường như là một vật gì đó đang “tồn tại”
Trong màn đêm ấy, chỉ có tiếng mưa, và tiếng động nhỏ ấy.
Và tiếng khóc của người đàn ông
“Nó” không hề khá hơn ông. Hơi thở yếu ớt của nó khiến ông đau đớn hơn cả những gì ông đã chịu đựng.
-Đừng lo, con trai…. Ta là một ông bố tồi… nhưng …
Ông đang lo lắng điều gì chứ.
Con trai ông sẽ sống, nhất định sẽ sống.
Đó là điều duy nhất ông còn lại, và điều duy nhất ông cần bảo vệ.
Trong đêm mưa, chiếc áo choàng xám tan vào bóng tối….
20 năm sau
===[Dota Allstars] - Novel===
.......................o0o.......................
ENDLESS SKYLINE
Chân trời vô tận
First days – Đỉnh Throne Hell
.......................o0o.......................

Part 1: Đội Guardians
“C ..ra…. “
Bắt đầu một chu kì mới ta vẫn gọi là ngày trên đất nước Davamon. Những tia nắng mặt trời leo lét chiếu xuống nơi này như thói thường bủn xỉn của nó, màu xanh của bầu trời bị nuốt gọn trong không gian xám xịt của gió bụi. Không khí vấy bẩn, nửa bốc mùi ẩm mốc, nửa giống như trong dạ dày của một con thú khổng lồ. Thực vật không tồn tại, những động vật có ý thức về sự sinh tồn của mình đều lánh xa chốn chết chóc này.
Cơn gió độc hại thoảng qua, thổi tung ngọn cờ lên. Ngọn cờ mang quốc huy của hoàng gia Davamon, với hình 3 thanh gươm và 1 vòng nguyệt quế, biểu trưng cho sự tự hào của người dân xứ này về chiến trận và khoa học kỹ thuật. Nhưng điều kì lạ rằng, cho dù việc nó xuất hiện tại bất cứ nơi nào khác thuộc Davamon là bình thường, thì riêng ở đây lại là bất thường.
-Tỉnh dậy, nhóc, đã đến lúc chúng ta phải đi rồi.
Davion mở đôi mắt lười biếng.. .. Cảm giác đầu tiên khi tỉnh dậy là sự bực bội và ớn lanh. Cá nhân anh nhận xét, anh không hợp với thứ không khí này. Nhưng… tất cả điều đó chỉ là chuyện bình thường ở đây. Anh thậm chí tin rằng mình sẽ toi đời chỉ sau một đêm ở đây, vì vậy việc chỉ thấy hơi nặng nề và uể oải là một thành công lớn.
-Được rồi, đội trưởng. Tôi đã không nghe thấy tiếng chuông báo.
Viên chỉ huy thở dài, trước khi nhún vai thở dài:
-Đừng bận tâm, chúng ta không còn cách xa địa điểm cần tới. Có thể lười biếng được một lúc, hai tên kia còn không động đậy được
Davion nhìn quanh, mặt mũi vẫn còn đờ đẫn.
-Biết sao được, bản thân tôi cũng không nghĩ sự nguyền rủa của nơi này mạnh đến thế.
-Khỉ thật, tình hình tệ hơn so với chúng ta dự định may mắn rằng Paladinth có khả năng tự đề kháng phép thuật… cho nên ít ra chúng ta có một người tỉnh táo ở đây.
-Anh chứ ai….
-Anh cũng đâu có yếu, ít ra khả năng kháng phép thuật của anh chỉ thua tôi. Nhưng cứ chuẩn bị sẵn sàng đi, chúng ta sẽ lên đường sau một giờ nữa.
Davion dừng lại, mỗi khi bộ mặt nghiêm trọng của viên chỉ huy xuất hiện, anh biết đó là lúc nên ngậm miệng… Anh ngồi thẳng và nhìn vào mắt ông.
-Chúng ta có hai tin. Một tin xấu và một tin rất xấu… Và tôi nghĩ cậu có thể đoán được một tin.
Câu nói như đùa ấy xem ra không phải đùa. Thở dài một tiếng, Rồng nhìn đỉnh núi u ám phía trước và rên rỉ…
-Đỉnh núi chết tiệt ấy ư? Xem ra sớm muộn gì ta cũng phải vào chui vào cái dạ dày hôi hám ấy.
-Cậu đoán đúng tin xấu rồi đấy.
Dường như chưa hết tỉnh ngủ, anh ta nhìn về phía viên đội trưởng của mình… Chính xác hơn là phía ngọn núi mà viên đội trưởng đang hướng tới.
-Chúng ta đã tiến xa đến mức này, và đỉnh núi phía trước không phải là điều duy nhất chúng ta phải đối mặt ư?
Câu hỏi và câu trả lời xem ra không ăn khớp nhau, nhưng nó là quá đủ.
-Vậy còn tin rất xấu?
-Tôi cũng không thể nói trước được…. Cậu biết lũ Undead chứ?
Như vừa bị dội một gáo nước lạnh giữa mùa đông, hai mắt Davion long lên sòng sọc… anh bất giác quay về phía phía ngọn núi mà họ đang nói tới.
…
Anh lính định hỏi thêm, nhưng ánh mắt im lặng của viên đội trưởng đã trả lời: “Xin lỗi”. Nó thực sự làm anh thấy khó chịu…
Anh không phải là kẻ nhát gan nhát gan
Nhưng… mọi việc đến có lúc hơi bất ngờ.
Hãy trở lại quá khứ một chút, trước khi họ bắt đầu nhiệm vụ.
Cách đây ba tháng, có một bức thư nhỏ đã được gửi đến đại lâu, nơi chiếc ghế uy quyền của hoàng đế ngự trị. Một bức thư được viết tay, nhàu nát vì bụi đường, nhưng được chuyển thẳng tới tay người nắm giữ quyền lực cao nhất mà không cần được bất kì ai thông qua, cũng như không có nhiều hơn hai người biết. Ngay cả người đưa thư cũng không có tên tuổi, một vài người vô tình thấy ông ta bước vào trong cung điện, nhưng chưa ai thấy ông ta có thể bước ra…
Sau đó ba giờ, đội Guardians được tập hợp.
Bốn thành viên bao gồm Sư tử trắng, Hỏa Long, Kim Quy, Đại bang sét được mệnh lệnh một cách kín đáo, chỉ từ một tờ giấy nhỏ có bút kí của đức vua, nhưng những gì ghi bên trong cũng mập mờ như cách họ nhận được tin báo.
-Xem ra đó là việc nghêm trọng. – Người đội trưởng cười nhếch mép
-Không cần phải nói về điều đó. Chắc chắn đó là việc nghiêm trọng. – Rồng lắc đầu ngao ngán.
-Nhưng điều này có vẻ thú vị - Đại bàng hào hứng
-Đừng chết là được – Kim Quy lặng người suy nghĩ.
Sau đó một giờ nữa, họ ầm thầm đi khỏi lâu đài
Guardians, tổ chức gồm 4 người, đại diện cho 4 linh vật bảo hộ của Davamon. Mỗi người trong tổ chức được gọi bằng một bí danh, được vẽ trên phù hiệu của họ..
-Núi Throne Hell, thằng tể tướng đần độn béo núc ních ấy có suy nghĩ không thế?
Đó là câu đầu tiên mà viên đội trưởng gầm lên khi nhận được được bồ câu đưa thư. con chim bồ câu đã kiệt sức và chết khi hoàn thành nhiệm vụ, có lẽ nó đã được phù phép. Họ buộc phải hành quân vào giữa ngọn núi, gần như không có lý do, thông tin thư được gửi đến mỗi ngày bằng chim đưa thư, nhưng điều đó không có nghĩa khiến nhiệm vụ họ sắp thực hiến bớt mù mờ hơn.
-Tôi nghĩ điều này không thể tránh khỏi. Chúng ta đã quen nghe những mệnh lệnh mập mờ thế này rồi
Davion nhún vai, anh muốn giảm bới sự lo lắng của người đội trưởng. Nhưng, Paladinth trẻ ấy có vẻ không bằng lòng với quyết định đột ngột mà họ phải nhận.
-Tôi hiểu các cậu không ngại xông pha vào nguy hiểm, nhưng ở dây, tôi cần đảm bảo không chỉ nhiệm vụ được hoàn thành mà còn tính mạng của mọi người. Guardians được thành lập là để thực hiện các sứ mệnh bảo vệ, nhưng …
-Anh cầu toàn quá đấy. Tôi không tin anh sẽ kiếm được vợ với cách nghĩ ấy đâu.
-…. Việc này không liên quan đến cậu đâu… Rồng…
-Đừng ngụy biện... Khi anh lấy vợ chắc chắn tôi sẽ lên chứng đôi trưởng. Liên quan nhiều chứ.
Viên đội trưởng cười nhẹ. Nhưng rõ ràng… Throne Hell không phải là một địa điểm ưa thích đối với những người muốn có một cuộc đi dạo cuối tuần. Ở các lều trại xung quanh, tiếng lục cục chứng tỏ những người khác đã tỉnh dậy. Trước khi ra khỏi cái lều nhỏ của Rồng, viên đội trưởng nói…
-Nghe này, dù bất cứ chuyện gì xảy ra… Hãy sống sót.
Davion không trả lời. Làm sao anh có thể đùa được sau khi nghe giọng nói ấy… Nhìn viên đội trưởng đang tập hợp mọi người, anh chợt có một linh cảm xấu.
Chỉ trong vài phút sau đó, tất cả đồ đạc được dọn dẹp, các dấu vết của lều trại và lửa bếp được xóa sạch. Họ xới cát và đất lên để che vết lều trai. Bọn họ bắt đầu hành quân hướng về đỉnh núi chết.
Part 2: Magicans và linh hồn tuyết

INTERLUDE
Những con đường xa không điểm kết thúc
Tiếng đàn rung vẽ ngày tháng xa xăm
Câu hát không có điểm kết thúc
Thời gian không có điểm khởi đầu
Sắc xanh phủ trong sắc trắng
Đôi mắt mơ hồ đợi chờ ai
Hoa ẩn giấu trong tuyết trắng
Sẽ nở, ngày bình minh tới nơi đây.
Đó là câu thơ được sinh ra cùng vận mệnh cô
Cơ thể ấy, bản chất là một “sản phẩm” được tạo ra từ tự nhiên, từ bàn tay của những “Magican” của Throne Hell.
Họ, các Magican, tất nhiên không phải là con người, đó là những sinh vật sống dựa vào phép thuật và tìm hiểu chúng. Họ là những sinh vật bóng tối, ngọn núi chết chóc và đầy sự nguyền rủa này vô tình lại trở thành thánh địa đối với họ.
Mặt khác, họ không ghét con người, họ xem con người như một điều kì diệu của tạo hóa, có thể sinh sống mà không phải lệ thuộc vào phép thuật. Chính vì thế hoàng gia Davamon đã bí mất liên lạc với những kẻ đầy quyền năng và xem đó như một lá bài chiến lược của mình.
…
Đây chỉ là một bản hợp đồng như bao bản hợp đồng khác
Tuy nhiên, nếu nói họ là những người đã tạo ra cô thì đó là điều sai lầm.
Cô vốn đã tồn tại, họ chỉ tập hợp những mảnh ghép của thiên nhiên và tạo thành một vật thể hữu hình. Cái lạnh nơi băng tuyết chưa đủ, linh hồn của cô vốn đã xuất hiện cùng với nơi này. Linh hồn của băng giá….
Món hàng giá trị nhất mà những Magican từng làm ra, và cũng là món hàng nguy hiểm nhất từng được giao dịch.
-Kapa… oriso dat kemia? (Bọn họ đã tới chưa?)
Magican trong bộ áo nâu thì thầm, giọng nói nhỏ, nhưng đủ rõ ràng để có thể nghe được…. Căn phòng tối nơi những người đứng đầu của tộc “Magican” luôn có sự im ắng kì lạ ấy ngay cả khi họ bàn luận, những vấn đề sôi nổi nhất.
-Quitn, Quitn, Oponis tradrama. Undead cumina seerri, natsuda… (Không ổn, không ổn, họ sẽ gặp nguy hiểm. Lũ Undead đã ở đây, tất cả mọi nơi)
-Cucup miria? Sokia fatal riop ska. (Nó đáng lo sao? Chúng ta đã đặt lời nguyện một hướng ở đây?
-Sepot, Guardian solo kiachi, mastut mukai yep. (Chính xác hơn, Guardians mới là vấn đề, chúng sẽ tìm thấy nếu bám theo họ)
-Sipirent mokai. Chop chopansit dropp custom. (Hãy cầu nguyện. Chúng ta không thể rời khỏi đây)
Họ nói với âm điệu đều đều như thể những điều thường ngày… Hướng về quả cầu màu xanh ở chính giữa căn phòng, những người ấy nhắm khẽ đôi mắt lại. Từ quả cầu xanh dương ấy, những tia sáng màu lam phát ra, trong đó, một dải sáng khác, rực rỡ hơn, đang chuyển động
-Moto phi, aki Neman. Kurop domino xilai mana past. (chúng tôi xin lỗi, công nương băng giá. Nhưng cô sẽ phải hi sinh chính mạng sống của mình)
Đó là những câu trao đổi cuối cùng trong buổi họp của họ.
Vùng núi Throne Hell chìm vào trong giấc ngủ chết chóc.
INTERLUDE OUT
Part 3: Undead

Nơi đây không chào đón sự sống
Càng bước vào sâu trong núi, những tia sáng mặt trời lại yếu dần. Cho dù hiện là giữa ban ngày, nhưng thứ ánh sáng chập choạng và u ám khiến ta tưởng trời mới tờ mờ sáng.
Đoàn người tiến vào ngọn núi thận trọng, không một tiếng động phát ra, tất cả chỉ trao đổi với nhau bằng dấu tay.
Đại bàng sét, người dẫn đường của đội binh Guardians, dừng lại nghe ngóng. Khuôn mặt của anh hơi giật giật, ngón tay đưa lên ra hiệu cho mọi người dừng lại
“Đó là gì” – viên đội trưởng hỏi, chỉ dung cử dộng của môi.
“Có vẻ hơi bất ngờ, nhưng đó là mùi đặc trưng của Undead” – Davion trả lời theo cách tương tự. – “Chúng ở khắp nơi”
“Khỉ thật. Chúng làm gì ở đây?” – Kim Quy, Guardian bảo hộ, cảm thấy lo lắng. Undead là thứ họ ít muốn đối đầu nhất.
“Undead và Throne Hell, hai thứ hợp với nhau đấy chứ. Đại bàng, cậu có thể quan sát địa thể phía trước không?” – Davion hỏi. Đại bàng đáp lại bằng một cái gật đầu trước khi biến mất sau rặng núi.
“Tại sao chúng ta không xông ra và cho bọn chúng một trận” – Kim Quy ra hiệu…
Hẳn cậu ta sốt ruột. Họ liên tục dừng lại trong đường đi, điều này không hợp với tính cách của loài thú săn mồi hung hãn ấy.
“Đừng manh động, chúng ta không biết rõ số lượng của lũ Undead nơi đây. Anh có thể quay lại nơi này sau nếu muốn, nhưng bây giờ mục tiêu của chúng ta là đến được nơi ở của người Magican.” – Viên đội trưởng uể oải trả lời.
“Sếp nói đúng đấy, chúng ta không có nhiều thời gian để dính vào bọn chúng. Vì vậy hãy cẩn thận hết sức có thể.” – Davion nói theo Nhiệm vụ lần này của họ không phải là những chiến binh, mà là những người bảo vệ.
“Tôi không phản đối ý kiến đấy, nhưng xem ra chúng ta không tránh khỏi giao tranh” –Kim Quy lắc đầu.
Viên đội trưởng – Sư tử trắng nhướn mày, Đại bàng đã về sớm hơn dự đinh, và dựa vào nét mặt của anh ta, mọi người có thể đoán được điều gì.
“Chúng ta đã bị bao vây, bọn chúng ở tất cả mọi nơi. Không biết từ lúc nào, nhưng xem ra bọn chúng đã theo dõi chúng ta ngay từ lúc chúng ta tới đây.” – Người lính tình báo hớt hải, nhưng vẫn chỉ dung cử động của môi.
Vẫn bình tĩnh, viên đội trưởng nhún vai nhẹ như không hứng thú lắm đến câu chuyện ấy. Họ không được phép lùi, xem ra cách duy nhất để đến được điểm hẹn là vượt qua lũ Undead ấy.
-….
-Sếp… - Davion lẩm nhẩm ở giọng nhỏ nhất có thể nghe được
Mùi xác thối xộc thẳng vào mũi, giống như chúng đã có sẵn ở đấy nhưng được che giấu một cách kín đáo, lộ ra đột ngột. Áp suất không khí tăng từ ngột ngạt thông thường sang sự nặng nề hắc ám.
-Tôi biết. – Viên đội trưởng thở dài. -Cứ nói trực tiếp đi, ra hiệu làm quái gì cho mệt. À quên, hãy vận dụng những được huấn luyện, nếu các cậu muốn sống.
Từ tất cả mọi nơi, vách đá, dưới đất, các con đường, những cái xác di động lặc lè xuất hiện với số lượng không thể đếm hết. Cổ họng chúng chỉ có thể phát ra tiếng gầm gừ,đôi mắt sâu hoắm và mục ruỗng chăm chăm nhìn vào đội Guardians một cách thèm muốn như thể đó sẽ là những thành viên mới trong gia đình lớn Undead.
-Thấy không? Từ đâu tôi đã bảo cứ xông vào giải quyết bọn chúng. – Kim Quy cười mếu. Anh lắp cái khiên thép lên tay, nhưng nét mặt giống sẵn sàng cho một cuộc ẩu đả hơn là chiến đấu…
-Chúng ta sẽ mở đường máu. Kim Quy sẽ trước dẹp đường, Tôi và Đại bàng sẽ hỗ trơ hai bên. Đội trưởng sẽ tạo phép thuật bảo vệ và phòng thủ phía sau.
-Xem ra cậu giống đội trưởng hơn tôi đấy Rồng. Cứ vậy mà tiến hành. Đội hình con thoi! Tiến!
Như một buổi tập thông thường khác, họ di chuyển, bảo vệ sau lưng của nhau, tiến thù song song nhịp nhàng đến mức khó tin… nếu tình hình chuyển sang thế “sinh tồn”, năng lực của Guardians trở nên mạnh mẽ nhất, đội hình của họ sinh ra cho mục địch này. Bọn Undead trào ra như những bầy kiến khổng lồ, dẫm đạp vào nhau lao về đội Guardians. Nếu những Undead nhỏ bị đánh bật ra một cách dễ dàng thì những con thú khổng lồ không thể thao kịp tốc độ di chuyển của họ. Tên bồ tượng phía trước, Kim Quy quét sạch những gì chặn đường, thì Sư tử trắng như một cái đuôi gai góc phá tan bất cứ ý định tấn công nào từ sau lưng. 4 người tập hợp trở thành một mũi khoan xuyên qua những tảng thịt thối, hàng loạt xác chết đổ gục xuống dưới chân họ, đừng lên điên cuồng lao vào họ trong khi hàng trăm Undead khác lại lao tới dấm đạp lên nhau.
-Chúng ta không kéo dài hơn năm phút nữa với tình trạng này. Áp sát sườn núi! Đại bàng, nói cho tôi biết có con đường độc đạo nào gần đây nhất!?! –Viên đội trưởng hẳn đã gào lên mà không biết, phép thuật liên tục xuất hiện từ tay vị Paladinth này, đồng nghĩa với năng lượng đang cạn dần trong cơ thể anh.
-Chệch về hướng 3 giờ khoảng nửa dặm có một chiếc cầu treo qua vực thẳm, có lẽ chúng ta sẽ cắt đuôi được chúng.
-Guardians, đảo đội hình!
Đội hình đổi hướng.
2 người bên phải xoay ngươi, đưa khiên về phía sau trong khi 2 người bên cánh trái đảo vị trí cho họ, đồng thời tạo một khoảng trống để họ di chuyển. Trong chốc lát, 4 người đã áp sát sườn núi để giảm áp lực tấn công từ hai bên cánh. Ba người: Rồng, đại bàng và Rùa bảo vệ cho viên đội trưởng để anh giữ sức lực cho việc tạo phép thuật.
Ầm! Ầm!
Họ bị bất ngờ, ngay khi áp sát được vào vách núi, họ đã nhận ra sự khác thường...
Bức tường đá đột ngột vỡ ra, hằng trăm con Ghoul đã phục sắn, lao xuống trừ trên không xuống nhóm người. Đây là cái bẫy đã dựng sẵn
-Rùa! Bảo vệ trên đầu! – Không chậm một giây, viên đội trưởng đưa tung người lính bảo hộ lên. Đây là người có phép thuật phòng thủ mạnh nhất trong số các Guardians ở đây.
-Protection! On!
Vòng tròn ánh sáng được tạo ra. Một mái vòm vô hình được kết tinh từ không khí được tạo ra ngay phía trên, đẩy dạt những vật thể rơi không xác định ra khỏi bán kính xung quanh họ. Nhưng mặt khác, điều đó làm gia tăng áp lực tấn công từ phía xung quanh. Viên đội trưởng trám vào vị trí vừa khuyết của Rùa để đội hình không bị đảo lộn.
-Mọi người mau lên, phía sau tôi không thể chống đỡ thêm đâu! – Rồng gào lên, trong khi thanh gươm bạc đang cắm trong sọ của một tên Ghoul khác. Bộ giáp của anh đã bị rạn nứt, trong khi thanh gươm có vẻ như sẽ gãy bất cứ lúc nào.
Viên đội trưởng ra hiệu, Đội hình 4 người tiếp tục xoay chuyển. Con thoi vỡ thành 2 phía. Hai cánh sử dụng sức lực thuần túy để đẩy dạt quân địch sang hai bên, họ tạo ra một khoảng trống tức thời…
-Nó ở kia – Đại bàng gầm lên. Anh có tầm quan sát xa nhất trong 4 người.
Tầm nhìn trống trải, cây cầu treo hiện ra trước mặt, nhưng ở trên đấy những con Ghoul đã phục sẵn chắn đường cho họ. Rùa có thể đẩy chúng ra khỏi tầm mắt không khó khăn gì, nhưng nó sẽ ảnh hưởng đến độ an toàn của chiếc cầu.
-Đại bàng tiến lên trước, đảo cho Kim Quy! – Cách cây cầu chỉ vài nhịp bước, viên đội trưởng ra lệnh Ngay lập tức Rùa đảo vị trí xuống để người lính có mang bộ áo choàng xanh lao lên. Đối với các cuộc đối đầu trong không gian hẹp, không ai mạnh bằng cậu ta, đặc biệt khi cậu ta là người duy nhất không sử dụng áo giáp trong đội hình... Tất cả những người phía sau tạo thành hình một mái vòm khác bảo vệ cho người phía trước. Cứ như vậy, Rồng sẽ qua cầu sau cùng…
-Đổi vị trí cho tôi, Rồng. Cậu không còn sức đâu. – Viên đội trưởng đảo vị trí cho người lính đã gần kiệt sức bằng vũ lực. Anh ta hiểu Rồng không phải dạng người làm theo những gì cấp trên ra lệnh.
-Khỉ thật, đừng làm như anh khỏe hơn tôi. - Rông nghiến răng...
Một cái rìu vượt qua khoảng giữa hai người ngay lúc ấy và bay thẳng về phía sau. Không thể suy nghĩ lâu hơn, Rồng buộc phải làm theo…
-….
Anh cảm thấy có điều gì đó khác thường.
Không cảm nhận được đồng đội phía sau lưng, Rồng quay đầu lại phía sau…
-Mau lên, anh còn chần chừ gì thế - Rồng, lúc này đã đi qua được nửa chặng đường, ngoái lại nhìn vị Paladinth vẫn đang bảo vệ con đường độc đạo.
Lao như một con chim cắt, anh bỗng khựng lại ngay giữa cây cầu
-Phựt…
Anh nghe thấy tiếng động khác thường.
Không cảm nhận được viên đồng phía sau lưng, Rồng quay đầu lại phía sau…
-Mau lên, anh còn chần chừ gì thế - Rồng, lúc này đã đi qua được nửa chặng đường, ngoái lại nhìn vị Paladinth vẫn đang bảo vệ con đường độc đạo.
“Crank”
“Crang, Crk, Rank!!!”
Anh ta tái mặt...
Cơn gió nhẹ đi qua khiến cây cầu rung chuyển giữa không trung…. Một sợi dây giữ cho cây cầu đứng giữa 2 bờ vực đã bị chặt đứt. Chỉ cần viên đội trưởng quay lưng rút lui, sợi dây duy nhất còn lại sẽ bị chặt đứt, và 11 người lính trên cầu sẽ kết thúc nhiệm vụ của mình dưới đáy vực hun hút kia.
Viên đội trưởng chặn thanh gươm của địch lại, nhưng không phải để bảo vệ mình. Cố sức để bảo vệ cây cầu, khiến anh không thể tự bảo vệ được mình, điều duy nhất giúp anh có thể sống sót cho đến lúc này là kinh nghiệm chiến đấu.
-Mau lên, tôi sẽ có cách để đi qua, đừng chần chừ ở đấy. – Anh ta gào lên, cánh tay gần như gãy khi chặn ba thanh gươm tấn công cùng một lúc.
-Đồ ngu, làm sao anh có thể qua được!
-Đây là mệnh lênh! – Paladinth gầm lên, trong khi vẫn không quay lưng lại phía sau.
Anh phạm sai lầm một lần nữa. Một thoáng mất tập trung làm thanh gươm anh sử dụng bị một sợi sích quấn lấy.Vũ khí duy nhất bị khóa, đồng nghĩa với việc anh không thể chuyển động. Một giây chần chừ khác, ba thanh gươm sắc lẻm từ ba hướng khác nhau phóng đến.
“Slash!”
-Gah…..
Anh không hề cảm thấy đau.
Anh cảm thấy tức giận nhiều hơn, vì kẻ mà anh tưởng đã an toàn rời khỏi đây, nay đang đứng phía trước mặt, chặn ba thanh gươm mà lẽ ra đã găm vào tim, cổ họng và ổ bụng anh.
-Gã đội trưởng đần độn. – Tiếng nghiến răng của người bạn anh, kẻ duy nhất không chịu phục tùng mệnh lệnh của cấp trên. – Bảo vệ phía sau là nhiệm vụ của tôi. Ai sẽ chịu trách nhiệm nếu anh chết ở vị trí của tôi?
Anh đã cố gắng khóa lại 2 thanh gươm, nhưng không thể chặn được tất cả. Bộ áo giáp vốn đã hư hại nặng nay bị vỡ ra, để cho thứ kim loại sắc lẻm độc hai chạm vào da thịt.
Máu trào lên cổ họng làm chặn câu nói của Rồng. Cơ thể căng cứng của anh như một quả bong bóng bị chọc thủng, điều tất yếu là máu sẽ tìm đường để trào ra. Sự đau đớn lan ra từng bộ phận trên cơ thể, nhưng….
Nghiến răng, anh bỏ qua vết thương. Cơ thể vẫn còn có thể cử động theo ý nghĩ, chỉ cần không nghĩ về vết thương, anh sẽ không thây đau, Đưa thanh gươm ra khỏi ổ bụng mình, ngạc nhiên vì sao mình còn sống sót, anh chợt nghe tiếng người đội trưởng gầm lên:
-Giữ lấy sợi dây, chúng ta chuẩn bị bay đấy!
Bị kéo về phía sau một cách đột ngột, trong chốc lát anh cảm thấy mình không còn đứng trên mặt đất…
Sợi dây duy nhất đã bị chặt đứt, nhưng bởi chính thanh gươm của đội trưởng. Một tay giữ lấy Rồng, tay còn lại buông thanh gươm và níu chặt lấy cây cầu đang rơi xuống, họ sẵn sàng cho một cú đu dây ngoạn mục sang bờ bên kia….
Hai người lao trong không trung vận tốc của một vật rơi tự do. Cây cầu treo kéo họ bay tới vách đá phía trước mà không có gì để kềm hãm tốc độ, việc va chạm là điều không thể tránh khỏi. Trong chốc lát, rồng đưa tấm khiên của mình che chắn, mong giảm được phần nào thiệt hại
-Rồng! Cắt đứt nó mau!!. – Viên đội trưởng quay về phía người lính vừa cứu mình, không thể bình tĩnh.
-Sao?
Tiếng xích sắt, thứ mà họ không nhận ra khi họ nhảy khỏi miệng vực.
Đã quá muộn.
Ngay lúc cậu tưởng đã thoát khỏi lũ Undead, một dây xích dài được ném tới, trói chặt cơ thể câu… Không có cánh tay nào tự do, nếu cứ như thế, cả hai người sẽ không tránh khỏi cái chết.
-Tạm biệt nhé. Nhiệm vụ của tôi xem ra đến đây là kết thúc.
Rồng luôn quyết định rất nhanh vào những thời điểm quan trọng. Đẩy người đội trưởng ra khỏi mình, anh ta cảm thấy cơ thể mình bay lên bầu trời…
Butcher, tên quái vật nổi tiếng với khả năng săn mồi bằng xích, kéo nạn nhân lại ngay khi họ tưởng đã thoát. Bị giật ngược lên không trung như một con thoi, đôi mắt hoa lên và máu trào ra cổ họng khiến Rồng không thể suy nghĩ gì. Anh nghe thấy tiếng gió rít chói tai và mùi thịt thối bốc lên ngay sát cạnh.
“Bang!~~!”
Cánh tay vung lên không theo sự điều khiển, Chiếc khiên gắn trên tay đập thẳng vào mặt của con quái vật to béo khiến hắn dội ngược lại phía sau. Nếu không phải nhờ lực kéo của chính hắn, có lẽ Rồng cũng không đủ sức đẩy văng một thứ khổng lồ như thế…
Nhưng, kết quả là phản lực đẩy vào cơ thể vốn đã đến mức cực hạn của anh. Trong chốc lát anh sẽ mất cảm giác, hình ảnh trước mặt bị méo xệch lại…
-RỒNG! DỪNG LẠI!!!!! QUAY LẠI MAU!!!!!
Anh ta nghe tiếng gọi ở nơi nào đó rất xa…
Đó là 3 người bạn của anh, họ đã an toàn. Anh không thể nhìn thấy họ, nhưng anh có thể biết được điều ấy
-Ha … lũ ngốc…. nêu quay lại được...
Làm sao anh có thể bay lên đỉnh núi chứ….
Ngất lịm đi trong khoảnh khắc ấy. Bộ áo giáp bạc tan nhanh trong màu đen sâu thẳm của miệng vực.
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (0) - XEM: (98)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
Hãy cùng chúng tôi chia sẻ kiến thức của chính mình
Thêm bài viết của bạn vào Nhóm Blog trong lúc viết bài mới hoặc chỉnh sửa rồi chọn Nhóm Blog bạn thấy phù hợp.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.















