Đăng nhập
Click hoặc nhấn phím Esc để thoát
Sai tên đăng nhập hoặc mật khẩu

Nhập thông tin để kết nối tài khoản 1280
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn chưa có tài khoản trên 1280, vui lòng nhập thông tin bên dưới để hoàn tất quá trình đăng ký
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
NULL
Nữ - 25 Tuổi
Sinh nhật:
3/2/1987
Bình Dương- tp HCM - Viet Nam
778
Entry gần đây
(14/04/11)
(02/04/11)
(14/09/10)
(25/02/10)
(25/02/10)
(08/02/10)
(28/01/10)
Thuongxuan
offline
88 điểm danh tiếng
Sống là không chờ đợi số đông !!!
Blog
Truyện ngắn : về thăm nhà!
16:24:31 28/01/10 (28/01/2010)

Mặt trời đã lên tới ngọn tre, toả ánh nắng vàng ươm xuống khu vườn xanh mướt. Gió mùa hè ở miền Nam hơi nóng, hơi gắt, thật làm người ta khó chịu và dễ mất kiên nhẫn. Duyên Hải ngồi đó, trên mép thành cửa sổ, mắt nhìn đâm đâm ra ngoài vườn.Chắc nó đang cố ngắm cho thật kỹ từng gốc cây, luống rau, từng con gà, con vịt. Nó tự nhủ nếu bây giờ không ngắm cho kỹ để mà ghi nhớ thì sau này chắc quên mất. Nó im lặng ngồi đó, gần như không cử động gì ngoài thở và đôi khi là chớp mắt. Rồi nó cũng đứng dậy, ngước lên nhìn đồng hồ đã gần mười giờ. Nó đeo ba-lô lên vai, tay xách một túi xách to tướng.Ra đến cửa , nó ngoảnh lại nhìn khắp nhà một lượt trước khi khép hờ cánh cửa lại. Đi được vài bước thì nó bắt đầu chạy, nó chạy như thể có một lúc ba bốn con chó há to mồm nhe răng nhọn đang rượt theo nó. Nó chạy vì sợ, nó sợ nó sẽ mềm lòng, sẽ không đi nữa. Nó muốn đi lắm chứ, nhưng không hiểu vì đâu mà từ sâu trong lòng nó cứng vang lên giọng nói níu kéo nó, kêu nó ở lại. Nó chỉ dừng lại khi ra đến đường quốc lộ, thả cái túi xách lăn kềnh ra đất, khom người lạ thở hồng hộc. Với nó, trời đất đã bắt đầu bao la rồi đây, nó mong chờ cái ngày này từ lâu lắm rồi, một con đường lớn thích đi lên thì đi lên, thích đi xuống thì đi xuống, tự do làm sao! Nó bắt một chiếc xe đò, chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ. Khi đã yên vị, nó bắt đầu suy nghĩ " chắc mẹ về tới nhà rồi" mẹ nó sẽ không ngạc nhiên khi thấy nhà vắng hoe đâu. Bởi từ đâu năm học nó đã nói với mẹ rằng "có kết quả thi đại học là con về thành phố ở với cô ba, đậu con đi mà rớt con cũng đi". Và thật sự thì nó đã rớt, nó chỉ buồn vì điều đó một xíu rồi thôi, bởi nó luôn tin rằng đại học không phải là con đường duy nhất để vào đời bằng " cửa chính". Dòng suy nghĩ của nó bị cắt ngang bởi một loạt lời lẽ văng tục của gã lơ xe, gã ta đang tức tối vì mới bị một xe đò khác "dớt" mất mấy người khách. Nó cảm thấy khó chịu vì sự lộn xộn xung quanh, thêm vào đó là cả đống rắc rối đang giăng tơ nhện trong lòng. Tự dưng nó mất kiểm soát cảm xúc, khoé mắt cay xè. Nó vội đưa tay mở cửa sổ, gió từ bên ngoài ùn ùn ùa vào thổi rối tung đầu tóc nó, nó bỏ mặt cái đầu rối bù xù mà cố đưa mặt ra đón gió. Có lẽ nó không chỉ muốn gió hong khô những cảm xúc mà nó vừa vô ý làm trào ra ươm long lanh nơi mắt, mà còn muốn gió lùa qua hốc mắt, thổi sâu vào trong, hong khô cả tâm hồn đang ẩm ướt và xao động của nó. Nhìn ra cửa sổ, nó thấy nhà cửa và cây cối cứ lao vùn vụt về phía sau, trong một thoáng nó tưởng cái xe đò nó đang ngồi không hề chuyển động gì cả. Đang bâng quơ, chợt lòng nó nhói lên khi nhớ lại câu nó đã nói với mẹ vài ngày trước " nếu con ở lại ...dự đám cưới của mẹ...con thấy tội ba lắm". Nói ra xong câu ấy nó áy náy mãi, hình như là mẹ nó tội hơn thì phải. Ba nó mất hồi nó còn bé tí, những kí ức về ba đã nhạt nhoà gần hết, nhưng điều đó không có nghĩa là nó có thể dễ dàng để cho người khác thay thế ba nó. Nó không phản đối chuyện mẹ nó đi thêm bước nữa, nó cũng mừng cho mẹ, người mẹ sẽ lấy làm chồng là một người tốt. Thế nhưng trái tim nó vẫn đập lên những hồi thật khác lạ, có những suy nghĩ chẵng hay ho cứ lẩn quẩn trong đầu nó, dù nó cố phũ nhận, cố kiềm nén, cố lờ đi nhưng những điều đó vẫn tồn tại, thật sự tồn tại. Nó biết cả nó, mẹ nó và dượng đều cần đều cần thời gian và một khoảng không riêng tư. Tất cả mọi việc từ quyết định của mẹ, phản ứng của nó cho đến quyết định của nó đều là rất tự nhiên, không ai sai trái gì cả. Chỉ là tất cả còn mới mẽ quá, xa lạ quá nên không ai làm quen ngay được. Nó đi không phải trò hờn dỗi, càng không phải để tạo áp lực lên mẹ nó, nó đi vì nó cần đi, cần đi để không lớn và hiểu thêm nhiều điều.
Những âm thanh ồn ào ngày càng gần, vậy là xe đò đang cập vào bến xe Miền Đông. Nó tuột xuống xe, hai tay ôm lấy cái túi xách to tướng trước ngực, vai vẫn đeo chiếc ba-lô, chân đi cà khập cà khiểng vì bị tê do ngồi lâu quá. Nó đang lơ ngơ ngó Đông ngó Tây thì nghe tiếng cô nó gọi
- Duyên Hải, qua đây nè con
-Dạ, nó nhảnh nhẩu đáp lời rồi chạy về phía cô nó. Cô nó hiện giờ là giáo viên tại một trường tiểu học. Cô đã bốn mươi hai tuổi nhưng vấn chưa lập gia đình, mà hình như cô cũng chẳng có ý định lập gia đình nữa. Nó từng nghe mẹ nó kể chuyện của Cô. Hồi trẻ cô duyên phải nói, có khối người theo đuổi mà cô chỉ thương chú thôi, thương chú nói ít lời và luôn quan tâm lắng nghe cô. Hai bên gia đình đều ưng thuận rồi tính tới chuyện cưới xin; như một thông lệ, mỗi lần chuẩn bị cưới hỏi là người dân mình lại đi coi tuổi coi ngày. Thầy bói nói cô cao số sẽ lấn áp chú, thậm chí có khi còn khắc chú đoãn mạng cũng nên. Bất chấp tất cả, chú vẫn nhất quyết cưới cô, cô vừa mừng vừa lo bởi người ta thường nói " thà tin là có chứ chớ cho là không". Cuộc đời luôn có những điều trùng hợp, có những điều trụng hợp làm người ta chất ngất vui sướng nhưng cũng có những điều trùng hợp oái oăm tai hại. Trước ngày cưới hai tuần, chú bất ngờ gặp tai nạn rồi qua đời. Miệng lưỡi độc địa của mấy kẻ rỗi hơi ngồi lê đôi mách được dịp thêu dệt đủ thứ, búa rìu dư luận thi nhau mà chặt mà chép không thương tiếc vào cái nỗi mất mát quá lớn ấy của cô. Cô giận, giận miệng đời và giận cả chính mình
Chiều hôm đó, khi về tới nhà cô là nó leo lên võng ngủ li bì. Giật mình thức dậy đã gần bảy giờ tối. Còn đang mắt nhắm mắt mở bước ra phòng khách thì cô hỏi:
- Hải nè, con đi như vầy... mẹ con tính sao?
- Dạ, có dượng mà cô, dượng là người tốt
--À. ra vậy...
Nó chao mày cố hiểu chuẩn xát ý nghĩa câu nói vừa rồi của cô. Câu nói gồm ba chữ đó thì đơn giản nhưng ngữ điệu và vẽ mặt của cô làm nó nghĩ cô có ẩn ý. Cố nghĩ rồi nghĩ không ra, nó đành cho rằng nó đang tự làm phức tạp hoá vấn đề lên. Nó nhổm dậy, đi ra sân định dắt chiếc xe máy của cô vào nhà thì cô bảo:
- Để đó cho cô, Hải
-Dạ, mà tối rồi cô còn định đi đâu nữa vậy cô?
- Không đi đâ cả, để cô tự dẫn xe vào
-Vậy để con dẫn cho, xe nhẹ hều mà
-Không, để cô, đó là thói quen, một thói quen lâu năm của cô
Duyên Hải đành phải nghe lời cô, lẩn thẩn bước trở vô nhà mà lòng thầm nhủ " cô thật khó hiểu, chắc đây hội chứng tâm lí của người ở một mình lâu năm"
-Con đói quá hà, cô ơi
-Ừ, cũng tới giờ cơm rồi, hai cô cháu mình dọn cơm ăn thôi
- Cô cứ ngồi đó, để mình con.............à...dạ, hai cô cháu mình cùng dọn
Nó định tỏ ra là một đứa cháu gái giỏi dang nhưng nó đã kịp nghĩ lại, ít nhất là trong ngôi nhà này, cô nó không hoan nghênh điều đó. Trong bữa cơm, hai cô cháu ngồi đối diện nhau, nó cứ vừa ăn vừa mím môi như thể đang cố không bật thành tiếng một câu hỏi không nên hỏi nào đó. Bất chợt cô nó lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng:
- Muốn hỏi gì thì nói đi, giữ trong lòng sẽ đầy bụng rồi ăn cơm không nỗi cho coi
- Dạ..........con muốn hỏi là cô có hối hận..........à ý con là cô có thấy có gì không thuận tiện cho lắm khi chỉ ở có một mình không cô? Nói rồi nó cố cười, nụ cười đó mới khó coi làm sao, vừa đơ đơ vừa ngượng ngập. Cô nó chậm rãi lùa phần cơm còn lại trong chén vào miệng, nhai kỹ, nuốt xuống rồi trả lời:
-Đôi khi gần như là có, còn bình thường thì không.Mấy lúc đau bệnh, mệt mỏi cô cũng tự hỏi " trời có hành mình đâu mà mình sống cái kiểu khác người như vầy", nhưng những lúc như thế rồi cũng trôi qua, cuộc sống vẫn tiếp tục diễn ra theo cái cách mình đã lựa chọn, con à. Sống một mình cũng có cái hay của nó nhưng có một số thói quen mình nên có, đó là nên tự làm những gì tự mình có thể tự làm được. Ví dụ như ban nãy, nếu cô để con dắt xe vào dùm cô, rồi thành ra thông lệ, nếu một ngày nào đó con bận hay quên dắt xe vô dùm cho thì cô sẽ thấy hụt hẫng trong lòng. Đã quyết định sống một mình là phải có bản lĩnh giữ cho cuộc sống của mình bình ổn, không để người khác làm xáo trộn nó lên. Cô biết con hỏi là vì tò mò vậy thôi, thế nên con cũng chẳng cần hiểu cái đạo lí sống một mình làm chi! Cô không tán thành đâu, nếu con có ý định sống như cô
- Cái này con càng không hiểu, cô đã chọn và không hối hận mà sao lại.......
- Điều đó không có nghĩa là sự chọn lựa ấy hoàn toàn đúng, con không thấy nó hơi trái tự nhiên à? Nói tóm lại là không nên
*** *** ***
Trong khoảng thời gian vài ngày đầu, nó còn thích thú lắm với trò khám phá thành phố mang tên Bác.Nó thích sáng sáng chạy ra công viên ngồi xem người già tập dưỡng sinh, người trẻ chạy bộ, con nít đùa giỡn; tối tối đi dạo loanh quoanh để ngắm thứ ánh sáng đủ thứ màu sắc toả ra từ đèn đường, đèn xe, đèn kiểu từng chùm trong các cửa hàng cao cấp sang trọng, đèn nê-on giản dị trong các quán bình dân và cả đèn tính hiệu giao thông nữa, dòng người chen chúc nhau đi trên đường, trên vĩa hè trong thật vui mắt nhưng nếu nó chú ý nhìn kỹ một chút thì sẽ thấy không phải ai trong dòng người ấy cũng có vẻ mặt tươi vui hớn hở như nó. Rồi một ngày tự dưng nó thấy nôn nao bồn chồn, trong đầu nó cứ hiện ra hình ảnh khu vườn, ngôi nhà có khung cửa gỗ và mẹ nó chiều chiều lại ra ngồi trước hiên mà ngó mong lung về nơi đâu đâu mà thở dài thở ngắn. Vậy là rõ rồi, nó nhớ nhà, nhớ lắm lắm. Nó tỏ ra bực bội khi không kiểm soát được cảm xúc, nó quyết định làm cho mình thật bận rộn. Nó sắn tay áo dọn dẹp lau chùi gần như mọi ngóc ngách, mọi đồ vật trong nhà. Thật tiếc là những việc lau lau chùi chùi đó chỉ làm cho tay chân nó bận rộn, còn đầu óc vẫn cứ thoải mái rảnh ran để mà suy nghĩ mà nhớ lung tung chuyện. Nó bực bội quá bèn khoá cửa lại, chạy ra nhà sách đi dạo vòng vòng. Đảo qua đảo lại vài vòng tự dung nó dừng lại ở quầy tranh thư pháp và suýt phát khóc khi thấy một bức tranh rất lớn, rất đẹp được treo ở vị trí rất bắt mắt. Bức tranh đó mang chủ đề gia đình, những nét cọ rồng bay phượng múa viết nên hai dòng chữ:
" con người ta có nhiều nơi để đi
Nhưng chỉ duy nhất một chốn để về"
Cái cảm nôn nao bồn bồn lại có dịp dâng lên cuồn cuộn như nồi cơm đang sôi làm trồi cả nấp vún lên, trào ra ngoài bếp lửa nghe xèo xèo.Cảm thấy chạy trời không khỏi nắng, nó bỏ nhà sách ra về mà không thèm mua bất cứ một thứ gì, ngay cả món bắp ran bơ khoái khẩu bán trước công nhà sách nó cũng làm lơ.
Đến tối, hai cô cháu lại dọn cơm ra ăn. Dù bác sĩ và chuyên gia dinh dưỡng gì đấy vẫn khuyên người ta nên giữ im lặng khi ăn, chú ý nhai kỹ tránh đau bao tử, thế nhưng với dân mình thì bữa cơm tối là khoảng thời gian thích hợp nhất để trò chuyện. Nhìn thái độ của nó gần như cô đã đoán ra được nguyên nhân. Cô nói:
- Không học đại học con cũng phải học một cái gì khác, học một nghề con thích cũng được, đừng long nhong hoài mà phí tuổi trẻ
- Dạ, con chọn rồi, gần đây có một trung tâm dạy trang điểm và làm tóc, tháng sau khai giảng khoá mới. Con thấy thích thích nghề này
-Ừ..........cô đột ngột đổi chủ đề. -Con rời nhà lên thành phố được ba tuần rồi hen
-Dạ, nó lí nhí
- Chắc mẹ con nhớ con lắm
-Dạ...nó phát âm một cách khó khăn cái từ dễ nói như ăn cháo này và cố giấu đi tiếng thở dài mệt mõi
- Con bé này, thôi ngốc nghếch như thế đi, cũng nhớ nhà rồi thì về thăm nhà. Nói cho mẹ con biết về những dự tính của con cho mẹ con an tâm. Bây giờ rãnh không về vài bữa bận học sao về được
- Con biết.... nhưng con không có lí do gì để về thăm nhà
- Trời đất! Về thăm nhà mà cũng cần lí do sao con?
- Ý con là có dịp gì đó như là đám giỗ ba hay đám giỗ bà ngoại, chứ tự nhiên chạy đi rồi tự nhiên chạy về...........thấy sao sao đó.........
- Con lấy đâu ra cái suy nghĩ khờ khạo đó vậy? Chẳng phải con có lí do rồi sao? Lí do là con nhớ nhà. Về đi, gần tới ngày khai giảng rồi quay xuống đi học
- Dạ, mà như thế là lẽ tự nhiên phải không cô? ý con là tự nhiên chạy về thăm nhà với lí do là nhớ đó?
- Ừ, tất nhiên là tự nhiên rồi, nhà là để về mà con
************************************hết**************************************
| Bookmark: |
|
Thích ·
thích bài viết này.
Bình luận (2) - XEM: (827)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
Bình luận
Có 2 lời bình
Thuongxuan viết 28/01/2010:
Về!
Em về!
Em về bỏ cỏi hồng hoa
Em về với trái tim còn biết đau
Gió về sau chuyến phiêu lưu
Em về sau những ưu phiền bước qua
Em về bỏ phố từng mơ
Giấc mơ xanh, đỏ đèn màu lung linh
Em về tìm lại nồng nàn
Hương cao thoang thoảng những đêm trăng gầy
Em tìm con ngõ cong cong
Đưa em từng buổi, đón em từng ngày
Em nhìn trái chín đầu hè
Một thời em hái, vị còn trên môi
Em ngồi trên chiếc chõng tre
Ngày xưa bà vẫn hay ngồi vót nan
Em cầm tay mẹ, tay quen
Em ôm vào lòng cả biển yêu thương.
Em về!
Em về bỏ cỏi hồng hoa
Em về với trái tim còn biết đau
Gió về sau chuyến phiêu lưu
Em về sau những ưu phiền bước qua
Em về bỏ phố từng mơ
Giấc mơ xanh, đỏ đèn màu lung linh
Em về tìm lại nồng nàn
Hương cao thoang thoảng những đêm trăng gầy
Em tìm con ngõ cong cong
Đưa em từng buổi, đón em từng ngày
Em nhìn trái chín đầu hè
Một thời em hái, vị còn trên môi
Em ngồi trên chiếc chõng tre
Ngày xưa bà vẫn hay ngồi vót nan
Em cầm tay mẹ, tay quen
Em ôm vào lòng cả biển yêu thương.
Văn học
Bài viết liên quan
© Copyright 2009 1280.com, All right reserved
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
Đặt 1280.com làm trang chủ | Điều khoản sử dụng
















Truyện bạn viết có cảm xúc lắm.