Đăng nhập
Click hoặc nhấn phím Esc để thoát
Sai tên đăng nhập hoặc mật khẩu

Nhập thông tin để kết nối tài khoản 1280
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn chưa có tài khoản trên 1280, vui lòng nhập thông tin bên dưới để hoàn tất quá trình đăng ký
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
NULL
Nữ - 25 Tuổi
Sinh nhật:
3/2/1987
Bình Dương- tp HCM - Viet Nam
778
Entry gần đây
(14/04/11)
(02/04/11)
(14/09/10)
(25/02/10)
(25/02/10)
(08/02/10)
(28/01/10)
Thuongxuan
offline
88 điểm danh tiếng
Sống là không chờ đợi số đông !!!
Blog
cung bậc cảm xúc!
13:39:56 27/01/10 (27/01/2010)
Bài viết này đã được đăng lên mục Cửa sổ Blog! - Vnexpress.net

Có đôi khi, tôi đi lang thang trong chính những kí ức của đời mình, có vui, có buồn, có hạnh phúc lẫn đau khổ, có những điều tôi muốn ghi nhớ hay cố quên đi. Tất cả chúng đan xen tạo dưng nên một thế giớ riêng, một nơi trú ẩn cho tâm hồn mỗi khi tôi cảm thấy chùng chân. Đôi khi tôi mơ, một giấc mơ thật êm đềm, nhưng đâu đó trong tôi, một phần lý trí đa nghi còn thức, nó bảo tôi rằng " mơ thôi, không níu giữ mãi được đâu, rồi cũng phải thức dậy thôi", tôi biết đó là mơ không phải thực, nhưng tôi mặc kệ, đó là giấc mơ của tôi, tôi có quyền mơ điều gì tùy thích. Trong thế giới của giấc mơ, khoảng cách không gian hay thời gian không còn là vấn đề, cả sự chia lìa của cái chết cũng trở nên vô nghĩa, bằng yêu thương, tôi sẽ đi đến bất cứ nơi nào tôi muốn đến, gặp bất cứ ai tôi yêu thương bất chấp việc người đó đang ở một nơi xa xôi nào, hay thậm chí người đó đã đi vào cõi vĩnh hằng. Nhưng tôi cũng biết mơ vẫn chỉ là mơ thôi, thế nên tôi chỉ mơ khi ngủ còn giấc mơ khi thức của tôi chính là hy vọng.
Khi tôi đi băng qua những nỗi đau và mất mát, tôi biết rằng liều thuốc duy nhất có khả năng chữa lành vết thương lòng là yêu thương, nhưng đồng thời tôi sợ yêu thương, bởi lẽ một khi đã yêu thương ai đó, mà người đó đau khổ hay tan biến thì chính tình yêu ấy làm nỗi đau thêm dằn vặt. Vậy yêu thương kéo dài thêm hay chữa lành nỗi đau?
Ngày hôm qua của hơn một năm về trước, tôi ôm mẹ vào lòng, mẹ mong manh lắm, tôi muốn ôm thật chặt nhưng không dám, sẽ làm mẹ đau mất, vết mổ vẫn còn đỏ tươi. Mẹ thì thầm vào tai tôi rằng " mẹ xin lỗi, không phải mẹ không thương con mà là mẹ không cố gắn được nữa....." trong giây phút đó tôi hiểu thêm một điều, khi bạn yêu thương, bạn sẽ muốn giữ lấy thật chặt, nhưng một khi bạn quá yêu thương bạn sẽ biết buông tay, khi bắt đầu yêu thương bạn sợ đau khổ, nhưng khi đã yêu thương sâu sắc bạn rất rất sợ người bạn yêu thương đau khổ. Và như thế, tôi đã buông tay, tôi không ép mẹ cố gắn nữa, tôi để mẹ đi và tôi khóc....
Gần tết, chợt buồn mênh mông kì lạ, có lẽ vì nhưng mẫu quảng cáo trên tivi và những bảng quảng cáo ngoài trời mà đặc biệt là ở khu vực chợ và siêu thị. Nghe có vẻ hơi vô duyên nhưng thật sự là thế, dịp tết các thương hiệu đua nhau quảng cáo, chẳng hiểu vì đâu mà các chiêu Marketing này đều nhằm vào đề tài " đoàn tụ gia đình" và " tình mẫu tử" mà khai thác. Làm cho tôi, một đứa vừa xa nhà vừa không còn mẹ cứ thấy cay cay ở mắt. Trước đây, vì vắng đi một người mà nhà rộng ra nhiều quá, không chịu nỗi nên cũng vát ba-lô lên mà đi, bây giờ cũng đã đến lúc chuẩn bị để về nhà, về để đối diện và chấp nhận tất cả
| Bookmark: |
|
Thích ·
đanthanh thích bài viết này.
Bình luận (9) - XEM: (2570)
Điểm đánh giá: (5.00) - Tổng số: (1) - Tổng điểm: (5)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
Bình luận
Có 9 lời bình
tamueihn viết 28/01/2010:
Đọc những tâm sự của bạn, xúc động lắm.
Chúc bạn bình yên
"Khi bắt đầu yêu thương bạn sợ đau khổ, nhưng khi đã yêu thương sâu sắc bạn rất rất sợ người bạn yêu thương đau khổ."
Cũng bởi vậy, mà bạn luôn vui vẻ và sống hạnh phúc để mẹ bạn yên lòng nhé. Vì mẹ bạn rất yêu bạn mà :)
Chúc bạn bình yên
"Khi bắt đầu yêu thương bạn sợ đau khổ, nhưng khi đã yêu thương sâu sắc bạn rất rất sợ người bạn yêu thương đau khổ."
Cũng bởi vậy, mà bạn luôn vui vẻ và sống hạnh phúc để mẹ bạn yên lòng nhé. Vì mẹ bạn rất yêu bạn mà :)
Momochan viết 28/01/2010:
Bên kia cánh cửa, sẽ có yên bình. Bạn hãy vui lên vì mẹ ở trên thiên đường đang dõi theo bạn, và giờ mẹ đã yên bình rồi, đã không còn bệnh tật hay đau đớn nữa. Bình an bạn nhé
NguyễnThắm viết 27/01/2010:
Chúc bạn sớm được bình yên!
Minh_Vuong viết 27/01/2010:
Đọc bài viết xúc động quá. ráng sống vui và thành đạt để Mẹ bạn ở nơi xa yên lòng nha.
becon389s viết 27/01/2010:
có cái gì đó giống pé wo'
me-myself-I viết 27/01/2010:




có 1 cái Tết vui vẻ nha
PhanTham1986 viết 27/01/2010:
cố lên bạn nhé, mẹ bạn chắc cũng đã hạnh phúc vì có người con hiếu thảo như bạn
hieuhieu_t2h viết 27/01/2010:
Tình yêu bạn dành cho mẹ thật sâu đậm và khiến mình cảm động quá. Gắng lên bạn nhé
Tản mạn
Bài viết liên quan
© Copyright 2009 1280.com, All right reserved
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
Đặt 1280.com làm trang chủ | Điều khoản sử dụng














HAPPY NEW YEAR