Đăng nhập
Click hoặc nhấn phím Esc để thoát
Sai tên đăng nhập hoặc mật khẩu

Nhập thông tin để kết nối tài khoản 1280
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn chưa có tài khoản trên 1280, vui lòng nhập thông tin bên dưới để hoàn tất quá trình đăng ký
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nữ - 21 Tuổi
Sinh nhật:
26/6/1990 - Viet Nam
22717
Entry gần đây
(30/10/10)
(21/08/10)
(12/08/10)
(03/08/10)
(29/07/10)
(28/07/10)
(19/07/10)
(12/07/10)
Momochan
offline




7076 điểm danh tiếng




Vầng, mình vưỡn sống, hí hị :")
Blog
"Đừng bao giờ em hỏi..."
01:03:28 30/10/10 (30/10/2010)

Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh run
Vì sao chân không vững
Vì sao và vì sao...
Khúc Thụy Du là bản nhạc tôi đã nghe rất nhiều vào khoảng thời gian đầu năm 2009, kéo dài đến hết mùa đông năm ấy. Tôi biết bài hát này lần đầu khi nghe nó trong chiếc BB của một người đã từng yêu tôi và đã bị tôi làm cho đau khổ. Anh nghe nó như một cách nhớ đến mối tình đầu của mình, còn tôi khi ấy nghe chỉ vì cái khắc khoải đồng cảm tôi tìm thấy trong những dòng nhạc đầu tiên của ca khúc
"Hãy nói về cuộc đời
Khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì
Về bên kia thế giới
Ngoài trống vắng mà thôi?"
Có lẽ cái bài hát ấy đã ám vào tôi.
Tôi đã yêu anh, anh đã bỏ tôi đi. Vì sao và vì sao?
Tôi đã gặp một người khác, anh không thuộc về tôi, anh thuộc về một gia đình nho nhỏ nhưng hạnh phúc, có vợ và 2 đứa con. Vì sao và vì sao?
Tôi đã từng đau khổ, đã từng thao thức, đã từng vật vã ... nhiều lắm chứ, nhiều như tình yêu tôi đã dành cho người ấy... Khi chẳng còn ở bên nhau được nữa, có khác gì:
"Tôi là chim bói cá
Em là bóng trăng tà
Chỉ cách một mặt hồ
Mà muôn trùng chia xa..."
Gần nhau lắm mà không chạm vào được. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác ấy, tôi không được chạm vào, tôi không được ôm, không được nắm tay, không được hôn anh nữa...
Không biết từ bao giờ tôi thích nghe những bản nhạc buồn và nghĩ về chính mình.
Khi trái tim vỡ rời ra một mảnh, thì nụ cười, niềm vui từ đó về sau cũng sẽ không bao giờ mang nguyên vẹn hình dáng ban đầu.
Nhưng rồi vẫn cứ phải sống, bởi vì "sao phải buồn vì một thứ sẽ không theo mình đến hết cả đời", và vì "sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới, ngoài trống vắng mà thôi?" Và tôi nhận ra: không phải tôi mất anh, mà là mình mất nhau, chúng ta đã mất nhau trong cuộc sống này.
Tôi viết bài này khi vô tình một người bạn thân nhắc đến Khúc Thụy Du, tôi search lại bài nhạc đó, và tìm lại được 4 dòng thơ
"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (1) - XEM: (647)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
Bình luận
Có 1 lời bình
LeUyen viết 30/10/2010:




tinh yêu ơi....cảm xúc buồn quá........đừng cố niú ....đừng cố giữ.......buông tay nhé.......mong tình yêu bình yên...
Nhóm blog
Bài này chưa ở nhóm blog nào!
Hãy cùng chúng tôi chia sẻ kiến thức của chính mình
Thêm bài viết của bạn vào Nhóm Blog trong lúc viết bài mới hoặc chỉnh sửa rồi chọn Nhóm Blog bạn thấy phù hợp.
Hãy cùng chúng tôi chia sẻ kiến thức của chính mình
Thêm bài viết của bạn vào Nhóm Blog trong lúc viết bài mới hoặc chỉnh sửa rồi chọn Nhóm Blog bạn thấy phù hợp.
© Copyright 2009 1280.com, All right reserved
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
Đặt 1280.com làm trang chủ | Điều khoản sử dụng














