Đăng nhập
Click hoặc nhấn phím Esc để thoát
Sai tên đăng nhập hoặc mật khẩu

Nhập thông tin để kết nối tài khoản 1280
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn chưa có tài khoản trên 1280, vui lòng nhập thông tin bên dưới để hoàn tất quá trình đăng ký
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nữ - 21 Tuổi
Sinh nhật:
26/6/1990 - Viet Nam
22718
Entry gần đây
(30/10/10)
(21/08/10)
(12/08/10)
(03/08/10)
(29/07/10)
(28/07/10)
(19/07/10)
(12/07/10)
Momochan
offline




7076 điểm danh tiếng




Vầng, mình vưỡn sống, hí hị :")
Blog
Cái hộp nhạc xưa và những giai điệu ngoại.
04:32:28 15/03/10 (15/03/2010)

Những ca khúc nhạc ngoại lời Việt phổ biến nhất có lẽ cách đây 15, 20 năm. Và lời nhạc thực sự hay và sâu sắc, chứ không như những bản nhạc thị trường bây giờ. Tôi nhớ rất rõ những Tiếc thương, Người tình mùa đông, Giàn thiên lý đã xa... những bản nhạc được viết lại lời từ những ca khúc nổi tiếng của 3 thập kỷ trước: Donna, Scarborough Fair, A time for us...
Những bài hát xưa lắm rồi, khi tôi 3 tuổi có lẽ đã nổi tiếng lắm, đi đâu cũng nghe thấy. Nhiều người hỏi sao có thể nhớ rõ mốc thời gian thế. Thực ra để trả lời câu hỏi này tôi phải thầm cảm ơn cuộc sống khá thiếu thốn thời thơ ấu, bố đi nghiên cứu sinh ở Nga, mẹ đi làm nhà máy, tôi gửi về nhà cho bà nội và người cô ruột trông coi. Hồi ấy ông nội tôi cũng đang dạy học tại Angeri, nhà chỉ có toàn phụ nữ và đứa em họ con trai cô tôi. Tới năm 1994 khi tôi 4 tuổi tôi mới chuyển về sống ở ngôi nhà bây giờ. Trước đó tôi sống cùng bà nội tại một khu tập thể cũ kỹ ở Nguyễn Công Trứ. Vậy nhiều nhất tôi biết tới những bản nhạc này là khi tôi 3 tuổi.
Kinh nghiệm sống của tôi không phong phú nên tôi không thể kể nhiều như những người đã từng trải qua thời bao cấp. Nhưng từ bé, âm nhạc giúp tôi ghi lại khá nhiều ký ức. Gia đình nghèo, không có tv, không có cát sét, mỗi buổi sáng trước khi đi làm, người cô làm giáo viên của tôi thường thuê về cho 2 chị em chúng tôi 2 chiếc điện tử cầm tay chạy pin màu vàng, ngồi chơi bên cửa sổ. Chính những lúc ấy, tôi đã được nghe những bản nhạc bất hủ thời đó, vọng ra từ cát sét nhà hàng xóm bên cạnh: "đường vào tim em ôi băng giá, trời mùa đông mây vẫn bay đi về...", ngày nào cũng nghe, và trí nhớ trẻ con thì khó có thể xóa nhòa.
Khi lên cấp 2, nghe con bạn thân chơi organ, tôi đọc bản nhạc. Những bản nhạc dành cho đàn organ khi đó cũng thường là nhạc pop nước ngoài, phổ lời Việt. Còn nhớ khi ấy ấn tượng nhất 2 bài: Donna Donna và bài A time for us.
Bài A time for us tôi không nhớ tên tiếng Việt, chỉ nhớ mang máng 2 câu hát: "Như nhánh sông dài thời gian dần trôi, cuốn ra biển khơi tháng năm trong đời với cuộc tình mây khói..."
Nhưng với Donna, tôi không sao quên được những câu hát ấy, bài hát lúc đó được đặt tên là Tiếc Thương:
Ánh đèn vàng hiu hắt
Khói trầm cay đôi mắt
Em nằm đó sao thôi cười thôi nói
Dáng buồn còn vương nét
Mắt huyền giờ đã khép
Em nằm đó như đang mơ mộng gì?
Em theo mây bay quên cuộc đời
Đời đầy nghĩa thương đau
Mây đưa em bay đi tìm trời và nơi đó
Em có nhớ tôi?
Em ơi em ơi em hỡi người yêu dấu
Sao e yêu vội sớm ra đi...
Sau này tôi gặp lại Torna A Surriento, không ngờ là trong một cuốn truyện tranh 5000đ một tập, xuất bản không có bản quyền những năm 97 98. Sách tranh không có nhạc, nhưng từ những lời hát quá giàu nhạc tính và giàu tình, không khó khăn gì để đoán ra đó là lời Việt của Trở Về Surriento: "Biển hiền hòa lớp sóng đẹp bao la, lòng ta như rộn vang ngàn câu ca. Ôi đất nước xinh tươi những mộng đời, xao xuyến trong tâm hồn bao người..."
Cho tới tận bây giờ, tôi cũng không thuộc lời bản tiếng Anh của Donna, mà chỉ nhớ những câu hát lời Việt. Bên cạnh những bài hát tiếng Nga rất hay được ghép lời Việt (rất nhiều do hoàn cảnh lịch sử), tôi dành chỗ cho những mảnh giai điệu như Giàn Thiên Lý và Donna như dành một chỗ cho kỷ niệm những năm đầu đời, để chúng được sống mãi, được lung linh mãi, những năm tháng hạnh phúc nhất đời tôi. Tuy rằng lời Việt ghép trên nền nhạc tiếng Anh thời đó hầu như là lời được viết lại, chứ không dịch sát nguyên bản.
Bây giờ người ta hay nói về những scandal đạo nhạc, những bản nhạc Nhật ghép lời Việt vu vơ, những bản ở xa lắc xa lơ được mang về tổ quốc xào xáo biến thành "món ăn tinh thần dân tộc"... nhưng tôi vẫn rất tôn trọng, rất yêu những lời hát xa xưa, có lẽ vì nó mang trong mình nhiều tâm hồn và nhiều ký ức thời gian.
Những bài hát xưa lắm rồi, khi tôi 3 tuổi có lẽ đã nổi tiếng lắm, đi đâu cũng nghe thấy. Nhiều người hỏi sao có thể nhớ rõ mốc thời gian thế. Thực ra để trả lời câu hỏi này tôi phải thầm cảm ơn cuộc sống khá thiếu thốn thời thơ ấu, bố đi nghiên cứu sinh ở Nga, mẹ đi làm nhà máy, tôi gửi về nhà cho bà nội và người cô ruột trông coi. Hồi ấy ông nội tôi cũng đang dạy học tại Angeri, nhà chỉ có toàn phụ nữ và đứa em họ con trai cô tôi. Tới năm 1994 khi tôi 4 tuổi tôi mới chuyển về sống ở ngôi nhà bây giờ. Trước đó tôi sống cùng bà nội tại một khu tập thể cũ kỹ ở Nguyễn Công Trứ. Vậy nhiều nhất tôi biết tới những bản nhạc này là khi tôi 3 tuổi.
Kinh nghiệm sống của tôi không phong phú nên tôi không thể kể nhiều như những người đã từng trải qua thời bao cấp. Nhưng từ bé, âm nhạc giúp tôi ghi lại khá nhiều ký ức. Gia đình nghèo, không có tv, không có cát sét, mỗi buổi sáng trước khi đi làm, người cô làm giáo viên của tôi thường thuê về cho 2 chị em chúng tôi 2 chiếc điện tử cầm tay chạy pin màu vàng, ngồi chơi bên cửa sổ. Chính những lúc ấy, tôi đã được nghe những bản nhạc bất hủ thời đó, vọng ra từ cát sét nhà hàng xóm bên cạnh: "đường vào tim em ôi băng giá, trời mùa đông mây vẫn bay đi về...", ngày nào cũng nghe, và trí nhớ trẻ con thì khó có thể xóa nhòa.
Khi lên cấp 2, nghe con bạn thân chơi organ, tôi đọc bản nhạc. Những bản nhạc dành cho đàn organ khi đó cũng thường là nhạc pop nước ngoài, phổ lời Việt. Còn nhớ khi ấy ấn tượng nhất 2 bài: Donna Donna và bài A time for us.
Bài A time for us tôi không nhớ tên tiếng Việt, chỉ nhớ mang máng 2 câu hát: "Như nhánh sông dài thời gian dần trôi, cuốn ra biển khơi tháng năm trong đời với cuộc tình mây khói..."
Nhưng với Donna, tôi không sao quên được những câu hát ấy, bài hát lúc đó được đặt tên là Tiếc Thương:
Ánh đèn vàng hiu hắt
Khói trầm cay đôi mắt
Em nằm đó sao thôi cười thôi nói
Dáng buồn còn vương nét
Mắt huyền giờ đã khép
Em nằm đó như đang mơ mộng gì?
Em theo mây bay quên cuộc đời
Đời đầy nghĩa thương đau
Mây đưa em bay đi tìm trời và nơi đó
Em có nhớ tôi?
Em ơi em ơi em hỡi người yêu dấu
Sao e yêu vội sớm ra đi...
Sau này tôi gặp lại Torna A Surriento, không ngờ là trong một cuốn truyện tranh 5000đ một tập, xuất bản không có bản quyền những năm 97 98. Sách tranh không có nhạc, nhưng từ những lời hát quá giàu nhạc tính và giàu tình, không khó khăn gì để đoán ra đó là lời Việt của Trở Về Surriento: "Biển hiền hòa lớp sóng đẹp bao la, lòng ta như rộn vang ngàn câu ca. Ôi đất nước xinh tươi những mộng đời, xao xuyến trong tâm hồn bao người..."
Cho tới tận bây giờ, tôi cũng không thuộc lời bản tiếng Anh của Donna, mà chỉ nhớ những câu hát lời Việt. Bên cạnh những bài hát tiếng Nga rất hay được ghép lời Việt (rất nhiều do hoàn cảnh lịch sử), tôi dành chỗ cho những mảnh giai điệu như Giàn Thiên Lý và Donna như dành một chỗ cho kỷ niệm những năm đầu đời, để chúng được sống mãi, được lung linh mãi, những năm tháng hạnh phúc nhất đời tôi. Tuy rằng lời Việt ghép trên nền nhạc tiếng Anh thời đó hầu như là lời được viết lại, chứ không dịch sát nguyên bản.
Bây giờ người ta hay nói về những scandal đạo nhạc, những bản nhạc Nhật ghép lời Việt vu vơ, những bản ở xa lắc xa lơ được mang về tổ quốc xào xáo biến thành "món ăn tinh thần dân tộc"... nhưng tôi vẫn rất tôn trọng, rất yêu những lời hát xa xưa, có lẽ vì nó mang trong mình nhiều tâm hồn và nhiều ký ức thời gian.
| Bookmark: |
|
Thích ·
Cún thích bài viết này.
Bình luận (12) - XEM: (4027)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
Bình luận
Có 12 lời bình
Cún viết 16/03/2010:
từ ngõ 81 mà nghe đc nhạc ở ngõ 82 á 



viking-f viết 15/03/2010:
Hồi bé nghe lỏm nhạc nhà hàng xóm, mềnh chỉ toàn nghe được nhạc vàng thôi. Nên giờ răng miệng vàng khè.
Nghe lỏm có cái cảm giác khoái lắm, như là bắt được cái gì ấy. Với lại tiếng từ nhà hàng xóm vọng sang nó cũng xa xôi hơn một tị. Nhiều khi nghe đang khoái thì hàng xóm tắt bụp phát. Có lúc mềnh nghe nhạc vàng nhà hàng xóm mà còn phải lén lút vì các cụ nhà mềnh ghét nhạc vàng, bắt được mềnh nghe là trừng trị ngay.
Nghe lỏm có cái cảm giác khoái lắm, như là bắt được cái gì ấy. Với lại tiếng từ nhà hàng xóm vọng sang nó cũng xa xôi hơn một tị. Nhiều khi nghe đang khoái thì hàng xóm tắt bụp phát. Có lúc mềnh nghe nhạc vàng nhà hàng xóm mà còn phải lén lút vì các cụ nhà mềnh ghét nhạc vàng, bắt được mềnh nghe là trừng trị ngay.
Bồ công anh viết 15/03/2010:
em nhớ dai nhỉ? 
anh chỉ nhớ được âm điệu của bài hát thôi, còn lời thì chả nhớ gì vì có nghe cũng chả hỉu hehe
anh ko được nghe nhiều vì ko có điều kiện, nhưng ấn tượng nó để lại rất lâu
giờ mỗi lần nghe lại lại nhớ về những kỉ niệm lúc ấy
...

anh chỉ nhớ được âm điệu của bài hát thôi, còn lời thì chả nhớ gì vì có nghe cũng chả hỉu hehe
anh ko được nghe nhiều vì ko có điều kiện, nhưng ấn tượng nó để lại rất lâu
giờ mỗi lần nghe lại lại nhớ về những kỉ niệm lúc ấy
...
utly82 viết 15/03/2010:
Chị ko rành nhạc nhưng cách đây khoảng 5 năm chị có quen 1 chú làm băng đĩa, chú có tặng chị 1 đĩa nhạc pháp, trong đó bài Giàn thiên lý đã xa, ai hát thì chị không nhớ. Em vào đây nghe thử xem có hay hơn bản tiếng Anh ko nhé.
http://amnhac.yume.vn/nghe-nhac/chevrefeuille- que-tu-es-loin.hoatopon.35B1D8A4.html
http://amnhac.yume.vn/nghe-nhac/chevrefeuille- que-tu-es-loin.hoatopon.35B1D8A4.html
Momochan viết 15/03/2010:
Thỉnh thoảng bây giờ nghe nhạc Việt nhiều bài thị trường, nhưng nghe nhiều quá ở các quán cafe thành ra thấy quen, đi karaoke cũng rủ nhau hát lại nữa 
@Utly: Giàn thiên lý đã xa thì có 2 bản lời Việt, nhưng e không thuộc lắm, chỉ nhớ: "Tội nghiệp thằng bé cứ nhớ thương mãi quê nhà, thiên lý đã xa mãi rời xa. Đứa bé lỡ yêu đã lỡ yêu cô em rồi :P"
Bản tiếng Pháp thì e không biết, e chỉ nghe bản tiếng Anh và rất mê; nhưng gốc gác thì bài này cũng là một bài dân ca, sau này đc phổ lời thôi chứ không phải Simon viết

@Utly: Giàn thiên lý đã xa thì có 2 bản lời Việt, nhưng e không thuộc lắm, chỉ nhớ: "Tội nghiệp thằng bé cứ nhớ thương mãi quê nhà, thiên lý đã xa mãi rời xa. Đứa bé lỡ yêu đã lỡ yêu cô em rồi :P"
Bản tiếng Pháp thì e không biết, e chỉ nghe bản tiếng Anh và rất mê; nhưng gốc gác thì bài này cũng là một bài dân ca, sau này đc phổ lời thôi chứ không phải Simon viết
Momochan viết 15/03/2010:
He he bài đó tiếng Pháp chị nhở
hôm nào e cũng làm một bài viết về những bản nhạc Pháp dù cho e chẳng biết tiếng Pháp
, e thích nhất là bài Viens M'embraser (chả nhớ có viết đúng không nữa
)
hôm nào e cũng làm một bài viết về những bản nhạc Pháp dù cho e chẳng biết tiếng Pháp
, e thích nhất là bài Viens M'embraser (chả nhớ có viết đúng không nữa
)
tieuyeunu viết 15/03/2010:
chị thích bài "bang bang", nghe mãi chả bao giờ thấy chán!
PhanTham1986 viết 15/03/2010:
mình cũng thích những bản nhạc ngày xưa, nhạc nhẻo bi giờ chán òm
Cún viết 15/03/2010:
rất thích bài blog này của anh iu 


haizz đêm qua ai khủng bố mình bao nhiu bài hát ấy, nhớ zả công em làm khán giả nhé






haizz đêm qua ai khủng bố mình bao nhiu bài hát ấy, nhớ zả công em làm khán giả nhé




Kiss_The_Rain viết 15/03/2010:
Cũng là nhạc ngoại lời Việt nhưng ngày nay người ta "đạo" bằng ngôn ngữ "chợ búa" nghe như cãi lộn ì xèo trên sân khấu. Ngày xưa nhà bán cafe sáng, buổi sáng nằm lì trong chăn để nghe nhạc ba mở, lui tới cũng là nhạc Trịnh Công Sơn, Ngô Thuỵ Miên, nhạc ngoại đặc biệt nhạc Pháp lời Việt. Dần dần tự dưng nó đi vào tâm thức lúc nào ko hay....
Âm nhạc
Bài viết liên quan
© Copyright 2009 1280.com, All right reserved
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.
Đặt 1280.com làm trang chủ | Điều khoản sử dụng







