
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nữ - 31 Tuổi
Sinh nhật:
1/9/1980
Hà nội - Viet Nam
(18/03/10)
(17/03/10)
Giấc mơ mang tên Dương cầm đỏ
22:26:17 18/03/10 (18/03/2010)

Giấc mơ mang tên - Dương cầm đỏ
(Viết tặng cô bé có đôi mắt màu Nâu đỏ)

Ở một thị trấn kia, thường thì khi tả về thị trấn người ta sẽ đề rằng “Ở một thị trấn nhỏ” hoặc “Một thị trấn xa xôi”, thế nhưng trong câu chuyện này thì đó lại là một thị trấn không quá to, nhưng không đủ nhỏ để viết về. 
Thị trấn đó cũng không phải là một góc khuất, một nơi quá xa xôi, nhưng cũng chẳng phải quá gần với tôi và bạn. 
Và câu chuyện đã từ nơi đó, bắt đầu.

Trong thị trấn có một cô bé nhỏ, có một đôi mắt màu nâu đỏ, rất đáng yêu. Cô bé thông minh, nhí nhảnh và ngoan hơn bất cứ đứa trẻ nào trong thị trấn.
Cô bé lớn lên, giống như những đứa trẻ khác, được đi học, được nghịch ngợm, được vui đùa cùng chúng bạn.
Mọi việc cứ thế trôi đi, bình yên và giản dị, cho đến một ngày cô bé đến nhà đứa bạn cùng lớp. Đó là một ngôi nhà to và rộng lớn, đẹp và long lanh, nhưng những điều đó không làm cho cô bé bị cuốn hút bằng một vật được đặt ở giữa phòng khách tráng lệ, lung linh – Một chiếc Dương cầm màu Đỏ – Đỏ như đôi mắt lúc nào cũng tràn ngập Mơ ước của cô bé.
Và từ lúc đó, cô bé luôn giấu trong tim mình một ước mơ cháy bỏng, đó là được ngồi bên chiếc Dương cầm để có thể tự mình tạo lên được những âm thanh kỳ diệu, thánh thót, trong trẻo mà cô đã nghe được ngày hôm đó. 
Đêm nào, ngày nào, cô bé cũng mơ về chiếc Dương cầm với màu đỏ cháy bỏng đam mê. Có những lúc, cô bé ước sao cho cuộc sống của cô bé giống như trong truyện cổ tích – có nàng tiên, ông bụt – có những lời ước – và những giấc mơ – biết biến thành sự thực.

Từ đó trở đi, bất cứ khi nào cô bé được lại gần một chiếc đàn như thế, cô bé sẽ học lỏm, sẽ cố mò mẫm để tự mình tạo ra được cái âm thanh kỳ diệu, huyễn hoặc đó. Cái âm thanh làm cô thấy tất cả những ngón tay của mình bỗng trở lên mềm mại, và mạnh mẽ. 
Có những lúc, khi thấy đứa bạn gái của mình được mời thầy đến dạy đàn nhưng lại không thích, cô đã ước sao mình có thể được hoán đổi, dù chỉ một lần – để có thể được học cách điều khiển cái âm thanh kỳ diệu đó. 

Rồi một ngày, cô bé đọc được câu chuyện về Chiếc Dương cầm đỏ, một câu chuyện không đến nỗi cổ tích về một ước mơ có thể trở thành sự thực. Cô bé đã nghĩ “Nếu như mình có thể, dẫu là phải viết 100 trang giấy như thế, để có chiếc Dương cầm, mình cũng thấy đó vẫn là may mắn…”.

Gần 20 năm sau, cô bé đó không trở thành một nghệ sĩ Dương cầm nổi tiếng bởi cô chưa bao giờ được đi học đàn như cô bé trong câu chuyện – Cổ tích – của thế kỷ 20. Nhưng giờ cô bé đã trở thành người lớn, cô tự làm, tự học, đủ để trang trải cuộc sống cho mình.
Tôi gặp lại cô bé trong một chiều thu Hà nội, gặp lại đôi mắt nâu đỏ đầy ước mơ ngày ấy. 
Tôi hỏi lại chuyện về giấc mơ Dương cầm mà tôi từng biết.
Cô bé nhìn tôi, mỉm cười thật tươi và nói:
- Chị à, giờ em đã có tiền để theo học đàn. Em đang học để tự mình tạo ra tiếng Dương cầm bởi em tin, có một ngày – em sẽ có chiếc Dương cầm – mơ ước – của em. 
Tôi đã ngạc nhiên lắm, bởi cô bé giờ đã có gia đình và con nhỏ, nhưng lạ làm sao – Giấc mơ về Chiếc Dương cầm màu đỏ dường như vẫn Cháy bỏng trong em.
Nhìn đôi mắt rực cháy của em – tôi tin chắc rằng, giấc mơ Dương cầm đỏ – sẽ trở thành sự thật – một ngày – không quá xa… 
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (1) - XEM: (813)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.















