
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nữ - 35 Tuổi
Sinh nhật:
27/3/1977
Hà Nội - Viet Nam
(13/05/12)
(13/05/12)
(02/04/12)
(21/02/12)
(14/02/12)
(04/02/12)
(04/02/12)




Một sáng sớm mùa đông
15:02:48 30/11/10 (30/11/2010)
Bài viết này đã được đăng lên mục Cửa sổ Blog! - Vnexpress.net

Hà Nội đã vào giữa đông, cái lạnh của Hà Nội khắc nghiệt lắm. Gió, lạnh và buốt. Mọi người chẳng ai nhìn ai, chẳng ai để ý đến ai, hối hả bước đi như thể ..ngày mai là ngày không có. Co ro trong chiếc áo khoác, nó bước chân xuống phố. Hít một hơi thật dài và sảng khoái, nó cảm nhận được cái khí lạnh tràn xuống phổi, đi vào từng ngóc ngách trong nội tạng, len lỏi thoát ra qua từng tế bào da.
Xoa hai tay vào má cho ấm, nó quyết định đi làm cái việc mà nó cho là cần thiết nhất, ngay và luôn. Đó là việc phải cho cái gì đó vào bụng trong một buổi sáng lạnh giá thế này may ra mới lấy lại được năng lượng để tồn tại đến mười hai giờ trưa. Hy vọng sau khi đã nạp xong năng lượng xong người nó sẽ ấm hơn.
Cùng với nụ cười thân thiện của cô chủ quán, một bát phở to, nghi ngút khói được đặt trước mặt nó một cách nhẹ nhàng tình cảm. Mùi béo ngậy của nước dùng, mùi hành lá tái thơm lựng mũi, mùi đặc chưng của thịt bò chín cứ quấn lấy mũi nó không thôi. Chưa đầy năm phút chiếc bát đã trống không như thể nó là của ai đó.. .. trước nó. Liếc sang hàng bên cạnh, mùi bánh giò phả vào mặt nó thơm phức. Mùi ngậy ngậy của mỡ, mùi thơm thơm của lá bánh khiến nó không đừng được. Hùng dũng đứng lên và bước hai bước chân ngắn, nó đã có được đĩa bánh ú ụ với một ít tương ớt quệt ngang. Vừa ăn vừa suýt xoa khen ngon, mắt cô hàng bánh híp tịt lại sung sướng vì lời khen nức nở từ nó.
Đang định đứng lên đi thì cô hàng xôi từ đâu nhảy bổ ra, chắn ngang trước mặt nó hớn hở tay bắt mặt mừng và không ngừng văng xối xả nước miếng vào mẹt nó. Nó không ngạc nhiên lắm bởi nó đã quá quen với thái độ hơi quá đà của cô. Cô vui khi gặp nó cũng phải thôi. Vì đã hơn một năm nay nó đã ăn xôi nhà cô và cứ hễ hôm nào nó mở hàng là y như rằng hôm đó cô được về sớm thì đắt hàng. Trước sự nhiệt tình đó của cô, nó không thể từ chối mở hàng cho cô bằng “ một bãi xôi “ với hai cái ngô khuyến mại.
Lần này thì bụng nó không còn chỗ chứa thêm bất kỳ một thứ gì nữa rồi. Nó đã quá no và đủ cho một bữa sáng. Hào hứng rời khỏi chiếc ngõ bé tí tẹo với đủ các loại hàng ăn, chợt nó nhận ra bà cụ Nhạn bán bánh bao đầu ngõ. Cụ già lắm mà vẫn phải bươn trải để nuôi thân và nuôi thêm một thằng con vừa nghiện vừa lười. Thương bà cụ già còm nhom, chẳng sợ số kilogam thịt trong người nó sẽ sinh sôi, phân chia tế bào với tốc độ chóng mặt, nó không ngần ngại rút ngay ví mua ủng hộ cụ hẳn hai cái bánh bao và ăn ngon lành trước sự chứng kiến của hai mẹ con Rùa - hàng xóm thân thiết gần nhà.
Cưỡi con ngựa sắt phóng thật nhanh đến chỗ làm. Nó rất vui vì sáng nay nó đã làm được một việc tốt. Đối với nó, một ngày mới đang bắt đầu….
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (27) - XEM: (2282)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này



Hn
Sự " dã man ' của chị có đáng yêu không Banglang. Hì hì










Thật khủng khiếp!

Peter : Peter nhớ nhá. Dám cười chị nhá.
Mẹ Sóc : Đây mới chỉ ăn sáng để sống sót đến trưa thôi Mẹ Sóc ạ.
Khánh Dũng : Để chị về chị hỏi mẹ chị xem ngày xưa có anh em sinh đôi sinh ba gì không nhé. Chẳng có nhẽ...
Hãy cùng chúng tôi chia sẻ kiến thức của chính mình
Thêm bài viết của bạn vào Nhóm Blog trong lúc viết bài mới hoặc chỉnh sửa rồi chọn Nhóm Blog bạn thấy phù hợp.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.










