
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nữ - 25 Tuổi
Sinh nhật:
31/10/1986
Bắc Ninh - Viet Nam
(24/09/11)
(06/05/10)
(05/04/10)
(19/03/10)
(18/03/10)
(03/03/10)
(03/03/10)
(02/03/10)

Này người, người có biết không?
14:35:25 24/09/11 (24/09/2011)
Tính đến nay tôi đã yêu người được 7 năm, mất 3 năm để tôi trốn tránh tình cảm của tôi dành cho người. Trong 3 năm đó, tôi đã lao vào nhiều cuộc tình, đến rồi đi. Tôi biết trong đó có người yêu tôi rất nhiều, nhưng mà họ không mang lại cho tôi được cái cảm giác mà người mang cho tôi…
3 năm đó, tôi cố vui trong chuyện tình yêu với người khác với hy vọng tôi sẽ quên người, nhưng dường như đó là con đường sai mà tôi đã chọn. Vì bằng chứng là đây, dù trong 3 năm cố gắng, 31/7/2008 – 14/7/2011, để vào cái ngày gặp lại người đó, tôi nhận ra chưa phút giây nào tôi ngừng nhớ đến người, ngừng quan tâm người, thế nên tôi mới có cảm giác vỡ òa mà muốn trốn tránh như vậy người ạ….
Người và tôi lại liên lạc lại với nhau, mà không, là tôi không kìm được bản thân mình, tôi lại không thể xa được người lần nữa… Tôi nhận thấy tôi có cái vẻ ngoài mạnh mẽ, nhưng thật sự là con tim tôi thật sự rất mỏng manh, rất dễ vỡ, và chính tôi cũng sợ nó bị vỡ….
Rồi tôi gặp chuyện buồn, cái cảm giác người mình yêu thương, tin tưởng “cắn” mình, đau lắm người ạ. Từ bên đất khách quê người này, tôi không biết làm sao, lang thang cả đêm dưới trời băng gió, khóc và lang thang. Đêm đó tôi đã gặp 1 người tốt, người ta đi theo tôi, không an ủi tôi bất cứ lời nào, nhưng hành động của người ta làm tôi nhận ra rằng, thế giới thật là một trò đùa. Người luôn bên mình và mình luôn tin tưởng có thể cắn nát cái tâm hồn mình, trong khi đó, một người xa lạ có thể lang thang bên cạnh mình cả đêm vì lo cho mình, một người xa lạ với người ta. Sau này tôi trở thành bạn của người đó, và tôi hỏi sao lại theo tôi đêm đó, con người xa lạ đó nói rằng, vì thấy tôi như cảm giác không còn chút tin tưởng gì bất cứ gì, nên sợ có chuyện gì với tôi. Cảm giác như immune với everything around my surroundings luôn ấy. Tôi cười và nói cám ơn vì đã theo tôi hôm đó. Chính người đó đã vớt nhặt lên cái niềm tin cuộc sống và đưa nó vào tay tôi! J
Rồi cũng chính đêm đó, tôi gọi người online chat, bao nhiêu ấm ức trong long, tôi đã nói hết, không biết có phải quá tuyệt vọng không mà tôi nói hết, chuyện khi còn bên nhau, khi xa nhau, tôi trốn tránh cảm giác tôi dành cho người ra sao, tôi mệt mỏi thế nào! Người lắng nghe và vỗ về tôi. Và cũng thật không ngờ chính nhờ vậy, tôi biết được rằng 7 năm nay không phải tôi yêu người đơn phương! Tôi thấy hạnh phúc, tìm được hạnh phúc nơi tận cùng của nổi đau mà cuộc đời dành cho tôi đến lúc này, dù chúng không có relative. Lúc đó, tôi vừa oán tránh số phận, lại vừa cảm ơn cuộc sống! Thật hài hước và biết trêu ngươi con người!
Rồi tôi và người liên lạc, người liên tục lại động đến những chuyện tình cảm, tôi lại lần nữa tìm mọi cách trốn tránh, mỗi lần người động đến chuyện tình cảm, và muốn tôi trả lời, muốn cơ hội! Tôi chỉ biết mắng người và ngồi khóc, mắng người tại sao lại nói những lời làm người khác sợ và phải suy nghĩ như vậy, tôi sợ vì tôi sẽ mất người trong cuộc sống này, vì tôi rất sợ người ạ! Thà không đến được với nhau, nhưng vẫn có thể quan tâm, quan sát, và bên nhau bất cứ khi nào cần còn hơn là, đến với nhau mà lại không làm cho nhau trọn vẹn trong những bước đường còn lại người ạ! Người cứ trách tôi và cái ý nghĩ dở hơi của tôi người nhé!
Tôi chỉ có thể nói là tôi xin lỗi người, người tôi yêu mà tôi không đủ can đảm để bước đến! Tôi chỉ là một con bé nhát gan trong chuyện tình cảm mà thôi người ạ!
Tôi yêu người nhiều lắm, ngay phút giây này đây, khi viết những dòng này cho người, long tôi lại dậy sóng, tâm trí tôi lại là người!
Tôi biết tôi sẽ không thể quên được người, tôi sẽ cất người trong một góc tâm hồn tôi, một góc mà có cửa, có ổ khóa, có khóa, tôi sẽ khóa chặt, rồi đem thả chiếc chai khóa đó xuống đại dương xanh kia! Vì tôi vốn là người rất giỏi che dấu cảm xúc, vì có lẽ khi được sinh ra, được lựa chọn giữa sắc đẹp, hạnh phúc, và thông minh, tôi đã chọn thông minh! Chỉ có cách này, làm bạn của người tôi mới bên người được mãi mãi mà thôi!
Xin lỗi người!
Australia, Saturday 17th Sep 2011
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (0) - XEM: (91)
Điểm đánh giá: (5.00) - Tổng số: (1) - Tổng điểm: (5)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này
Hãy cùng chúng tôi chia sẻ kiến thức của chính mình
Thêm bài viết của bạn vào Nhóm Blog trong lúc viết bài mới hoặc chỉnh sửa rồi chọn Nhóm Blog bạn thấy phù hợp.
® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.















