
Nếu bạn không phải thành viên, vui lòng bấm vào đây để đăng ký

Nếu bạn đã có tài khoản trên 1280, vui lòng bấm vào đây để nối tài khoản
Nữ - 27 Tuổi
Sinh nhật:
3/8/1984
Hà Nội - Viet Nam
(09/03/10)
Casablanca
15:48:48 09/03/10 (09/03/2010)
Bài viết này đã được đăng lên mục Cửa sổ Blog! - Vnexpress.net

Anh và cô ngồi trên tầng 4 của quán café quen thuộc, từ đây cô có thể nhìn thấy nước Hồ Gươm trong xanh với bầu trời nắng nhẹ của 1 ngày sắp tàn - thật là đẹp. Anh ngồi đối diện với cô đôi mắt nhìn xa xăm hình như anh đang suy nghĩ chuyện gì đó rất khó khăn thì phải. Cô im lặng chờ anh lên tiếng, 2 người ngồi rất lâu nhìn xuống đường phố đã bắt đầu lên đèn. Bỗng nhiên giọng anh vang lên chầm chậm…
- Anh và cô ấy học cùng đại học với nhau đến năm thứ 3 thì yêu nhau như bao cặp đôi sinh viên khác, cô ấy là hoa khôi ở lớp xinh đẹp, dịu dàng, học giỏi có rất nhiều anh chàng theo đuổi nhưng ko hiểu sao cô ấy lại thích anh, có lần anh hỏi thì cô ấy trả lời rằng thích cái vẻ bùi bụi lãng tử của anh (em cũng thích anh vì điều đó mà – cô nghĩ thầm) anh và cô ấy yêu nhau cho đến lúc ra trường, bỗng 1 hôm cô ấy nói với anh là “Anh có đợi em được 5 năm nữa ko?” Anh đã rất sửng sốt khi cô ấy hỏi vậy và anh đã trả lời là ko, cô ấy nói “kể cả khi em đi học, em đi vì tương lai của 2 đứa mình sao?” Anh nói rằng “tương lai của chúng mình là ở đây là ở VN này chứ ko phải ở nơi nào khác” cô ấy đã khóc rồi bỏ đi. Anh cũng ko hiểu tại sao anh lại nói vậy nhưng sau đó cô ấy đi Mỹ du học, ngày cô ấy đi anh ko ra tiễn cô ấy bọn anh chia tay nhau như vậy đó.
Cô ngồi im nghe anh nói và cô chợt nhận ra rằng từ trước đến nay chưa bao giờ cô hỏi anh về quá khứ (đơn giản vì đối với cô – anh là hiện tại và tương lai) và anh cũng chưa bao giờ kể cho cô nghe về quá khứ của anh. Giọng anh vẫn đều đều bên tai
- Hôm qua anh đã đi gặp cô ấy, anh xin lỗi vì đã ko gọi điện báo cho em biết để em phải chờ anh. Cô ấy vẫn ko thay đổi vẫn xinh đẹp và dịu dàng như xưa, nhưng có 1 điều quan trọng hơn là…anh ngập ngừng rồi ko nhìn vào mắt cô anh nói “là anh vẫn còn yêu cô ấy. Anh xin lỗi!!! Anh tưởng anh đã quên được cô ấy rồi nhưng khi gặp lại tình yêu ấy lại trỗi dậy, anh đã rất bối rối và ko biết phải làm thế nào???”
- Anh ko cần phải nói gì nữa đâu, em hiểu rồi
- Ko em ko hiểu đâu, anh xin lỗi, rất xin lỗi em. Anh sai rồi
- Ko, anh ko sai gì cả trong chuyện này ko có ai sai cả…
Cô ko còn nhận ra giọng mình nữa cô cứ tưởng cô sẽ khóc nhưng giọng cô lại ráo hoảnh, cô thấy chưa bao giờ mình bình tĩnh như vậy. Cô thấy tim mình rất đau nhưng cô ko muốn anh nhìn thấy cô yếu đuối, gục ngã trước mặt anh nên cô đã nuốt ngược nước mắt vào trong tim.
- Nếu ko còn gì nữa thì em về trước nhé, cuộc họp hôm nay làm cho em mệt quá
Anh nhìn cô 1 lúc như dò hỏi rồi nói:
- Để...anh...đưa em về...
- Ko sao đâu em tự về được mà. Anh đi đường cẩn thận nhé!
Cô đứng lên dợm bước đi, anh nắm lấy tay cô:
- Sao em ko đánh anh, sao em ko nói gì cả vậy? Anh ko xứng đáng được em đối xử như vậy, anh là thằng khốn nạn mà
Cô cười nhẹ mà nước mắt trực rơi ra
- Nếu đánh mà có thể làm cho anh quay về bên em thì em cũng muốn đánh lắm nhưng…Em ko sao đâu, anh yên tâm. Chào anh!
Cô giật tay ra rồi đi như chạy về phía cầu thang. Cô sẽ khóc mất…ko..ko…mình ko được khóc ko sao cả, ko có gì là to tát hết rồi mọi chuyện sẽ qua – cô tự nhủ thầm trên đường về. Cô ko nhớ hôm đó cô về nhà bằng cách nào chỉ biết rằng cô đã lang thang rất lâu ngoài đường, cô tắt điện thoại...
| Bookmark: |
|
Thích ·
Bình luận (7) - XEM: (5879)
Điểm đánh giá: (0.00) - Tổng số: (0) - Tổng điểm: (0)
Đánh giá bài viết: Bạn phải đăng nhập để thực hiện chức năng này

® 1280.com giữ bản quyền nội dung trên website này.












