
Em là một chút gì đó để lại trong anh những nỗi nhớ. Một chút gì đó để lại trong anh những vấn vương. Một chút gì đó để lại trong anh những hoài niệm và là một chút gì đó để lại trong anh sự đợi chờ…
Nhớ như nhớ về những tháng ngày đã trôi xa. Vấn vương như vấn vương về một điều gì đó mà anh… chưa thể với tới. Hoài niệm như hoài niệm về… một thời đã xa. Và chờ đợi như chờ đợi một điều gì đó không thể. Em như một vì sao trên bầu trời cao vút, anh cố bắt giữ nhưng em vẫn cứ xa… cứ xa… vời vợi…
Anh tự hỏi, có bao giờ em ngồi một mình đếm giọt thời gian rơi và nhớ đến anh như anh đang nhớ đến em lúc này? Em rất gần những cũng rất xa, gần đó thôi nhưng anh với mãi với hoài không tới…

"... nhẹ nhàng lan toả, nhẹ nhàng bay"
Đêm đã khuya, ánh trăng đã lên đến đỉnh đầu, những quầng sáng cũng đã bắt đầu mờ đi vì khói sương. Điếu thuốc trên tay vẫn hững hờ cháy. Không gian như làm anh thêm cô quạnh, anh nhìn vào xa xăm nơi khoảng tối mông lung ngoài cửa sổ... Từng làn khói thuốc nhẹ nhàng lan toả, nhẹ nhàng baỵ…
Đâu đó, trong khoảng không gian tĩnh mịch, vang lên những âm khúc buồn. “… Phố đêm, đèn mờ giăng giăng, màu trắng như vì sao gối đầu ngủ yên…” để rồi anh lại nhớ em. Cầm ly rượu đã tràn, anh dốc một hơi thật mạnh để quên đi cảm giác quạnh hiu như đã ngập ngụa trong da thịt. Nhưng…
Rượu cạn ly sao hồn vẫn còn tỉnh?
Thuốc đã tàn sao chẳng thể quên em?
Đêm quạnh hiu ngẩng đầu nhìn trăng sáng.
Môi ngẹn ngào uống bóng trăng tan.
Anh hét lớn tên em cũng sương gió
Lệ tuôn tràn trong nỗi nhớ miên man…

"Em như ánh sao trên bầu trời cao vời vợi..."
Đêm nay, nỗi nhớ em vỡ tràn trong khắc khoải. Ước gì, có một phép màu mang em đến bên anh, để anh được dãi bày tâm sự, để được nói lên ngàn lời thương nhớ…